Ngọn lửa bất tử của Võ Thị Sáu
Một cô gái tuổi teen bước ra pháp trường không run sợ, vẫn cất tiếng hát giữa họng súng quân thù. Sự bình thản ấy khiến ngay cả kẻ đối diện cũng phải bối rối.
Trời Côn Đảo buổi sớm hôm ấy lặng gió. Những hàng cây đứng im như nín thở.
Người con gái trẻ – Võ Thị Sáu – bước ra pháp trường. Không cúi đầu, không run rẩy. Ở tuổi 19, khi bao người còn đang sống trong bình yên tuổi trẻ, cô đã đối diện với cái chết một cách bình thản đến lạ.
Khi lính Pháp chuẩn bị bịt mắt, cô từ chối.
Cô nói: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi nhìn thấy Tổ quốc lần cuối.”
Giữa vòng vây súng đạn, cô cất tiếng hát. Tiếng hát vang lên giữa không gian tĩnh lặng, không phải để than khóc, mà như một lời khẳng định: lòng yêu nước không thể bị khuất phục.
Những người lính đứng đối diện – những kẻ được lệnh nổ súng – bỗng chần chừ. Họ không đối diện với một “tử tù”, mà là một cô gái trẻ với ánh mắt kiên cường.
Loạt súng vang lên.
Nhưng từ khoảnh khắc ấy, cái tên Võ Thị Sáu không mất đi. Nó trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Người dân Côn Đảo sau này kể lại rằng, đêm đêm nơi nghĩa địa Hàng Dương vẫn có những câu chuyện linh thiêng về cô – như thể ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt.



