Khác

Ngọn lửa bất tử-Nguyễn Văn Trỗi

Có những con người khi đứng trước cái chết vẫn giữ được ánh mắt bình thản và ý chí kiên cường. Và cũng chính trong khoảnh khắc ấy, họ trở thành biểu tượng bất tử trong lòng dân tộc. Nguyễn Văn Trỗi là một con người như thế – một người chiến sĩ đã biến giây phút cuối đời mình thành ngọn lửa thắp sáng tinh thần yêu nước của cả dân tộc Việt Nam trong những năm tháng “thời hoa lửa”. Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo, Nguyễn Văn Trỗi sớm thấu hiểu nỗi đau mất nước và cuộc sống cơ cực dưới ách

Thái Nguyên15/04/2026đại học kinh tế kinh tế và quản trị kinh doanh (K22 Kinh tế phát triển Khoa kinh tế số)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1964, anh nhận một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: tham gia kế hoạch đặt mìn tại

cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi, Thành phố Hồ Chí Minh) nhằm ngăn chặn

chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ. Thế nhưng, kế hoạch không thành, anh

bị địch bắt giữ.

Trong nhà lao, kẻ thù đã dùng đủ mọi cực hình để tra tấn, ép cung. Nhưng trước sự tàn

bạo ấy, Nguyễn Văn Trỗi vẫn không hề khuất phục. Anh giữ trọn khí tiết của người

chiến sĩ cách mạng – kiên trung, bất khuất, không hé lộ bất kỳ bí mật nào.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, anh bị đưa ra pháp trường.

Giữa vòng vây súng ống, anh vẫn hiên ngang đứng thẳng. Khi bị yêu cầu bịt mắt, anh

dứt khoát từ chối. Anh muốn được nhìn thấy bầu trời, nhìn thấy quê hương lần cuối

trước khi ngã xuống.

Khoảnh khắc cuối cùng ấy, anh đã hô vang:

“Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”

Tiếng hô ấy không chỉ vang lên giữa pháp trường mà còn lan tỏa mạnh mẽ, trở thành

lời hiệu triệu cho cả dân tộc đứng lên đấu tranh.

Anh ngã xuống, nhưng tinh thần của anh thì không bao giờ gục ngã.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi được đặt cho

nhiều con đường, trường học trên khắp cả nước. Câu chuyện về anh trở thành nguồn

cảm hứng lớn lao cho các thế hệ trẻ – những con người đang sống trong hòa bình

nhưng luôn cần ghi nhớ về quá khứ hào hùng của dân tộc.

Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một anh hùng. Anh là biểu tượng của lòng yêu nước,

của sự dũng cảm và niềm tin bất diệt vào độc lập, tự do.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ngọn lửa mà anh thắp lên vẫn cháy mãi. Nó soi sáng

con đường tương lai, nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và

sống xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn