NGỌN LỬA BẤT TỬ Ở CÔN ĐẢO
Trong địa ngục trần gian Côn Đảo, nhiều chiến sĩ cách mạng đã giữ vững khí tiết dù bị tra tấn dã man. Họ biến nhà tù thành trường học cách mạng giữa lao tù khắc nghiệt.
“Tôi bị đày ra Côn Đảo năm hai mươi tuổi. Nơi đó không khác gì địa ngục.
Tù nhân bị nhốt trong chuồng cọp, bị đánh đập, bỏ đói liên tục.
Nhưng ngay trong cảnh ấy, các anh lớn tuổi vẫn bí mật dạy nhau học chữ, học chính trị.
Tôi nhớ anh Ba Phúc nhất. Anh bị tra tấn rất nặng nhưng chưa bao giờ khai báo.
Có lần cai ngục đánh anh đến ngất xỉu rồi kéo lê giữa sân. Vậy mà khi tỉnh dậy, anh vẫn hát Quốc ca thật lớn.
Tiếng hát vang qua các phòng giam khiến ai cũng rơi nước mắt.
Ban đêm chúng tôi bí mật truyền cho nhau từng mẩu giấy nhỏ ghi thơ, ghi tin chiến thắng ngoài đất liền.
Anh Ba thường nói:
‘Thân xác có thể bị giam nhưng tinh thần người cách mạng thì không ai xiềng xích được.’
Sau ngày giải phóng, nhiều đồng đội mãi mãi nằm lại nơi ấy. Nhưng ngọn lửa yêu nước trong nhà tù Côn Đảo thì chưa bao giờ tắt.”



