Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Bên Bờ Sông Lam

Một câu chuyện nhỏ trong thời chiến tranh Việt Nam, kể lại ký ức của một người thanh niên xung phong về đêm bảo vệ cây cầu chiến lược trước bom đạn. Trong khói lửa, tình đồng đội và lòng dũng cảm đã trở thành ngọn lửa không bao giờ tắt.

Lai Châu16/03/2026Cầm Thị Vân (Xã Tân Uyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi cuộc chiến tranh ở Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt nhất, ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới 19 tuổi, là một thanh niên xung phong được điều về bảo vệ và sửa chữa một cây cầu nhỏ bắc qua sông Lam ở miền Trung. Cây cầu ấy tuy không lớn, nhưng là con đường vận chuyển lương thực và vũ khí ra tiền tuyến.

Ông Hòa kể rằng đêm nào cũng vậy, bầu trời thường vang lên tiếng máy bay gầm rú. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả đội thanh niên xung phong lập tức lao ra vị trí. Người khiêng xẻng, người vác cuốc, người chuẩn bị đèn dầu để sửa đường ngay khi bom vừa dứt.

Một đêm tháng tám, bom rơi dồn dập. Một quả bom nổ ngay gần đầu cầu, đất đá bắn tung lên trời. Khi khói bụi lắng xuống, họ phát hiện một đoạn cầu bị sập. Nếu không sửa ngay trong đêm, đoàn xe vận tải sáng hôm sau sẽ không thể qua được.

Ông Hòa cùng ba người bạn thân — Lê Văn Phúc, Trần Đức Lâm và Hoàng Văn Quý — lập tức bò ra giữa làn khói. Dưới ánh đèn dầu leo lét, họ thay nhau vác từng thanh gỗ, đóng lại mặt cầu tạm thời. Tiếng búa chan chát hòa lẫn tiếng máy bay còn vẳng lại phía xa.

Khi gần sáng, đoạn cầu cuối cùng cũng được ghép xong. Cả đội vừa kịp rút vào bờ thì đoàn xe vận tải đầu tiên lăn bánh qua cầu. Những chiếc xe chở hàng nối đuôi nhau, ánh đèn vàng xuyên qua màn sương sớm.

Ông Hòa nói rằng khoảnh khắc ấy, ai cũng mệt rã rời, áo quần lấm đầy bùn đất. Nhưng nhìn những chiếc xe vượt qua cây cầu vừa sửa, họ cảm thấy như mình vừa làm được một điều rất lớn.

“Bom đạn có thể phá cầu,” ông Hòa kể lại, “nhưng không thể phá được ý chí của những người muốn giữ con đường sống cho tiền tuyến.”

Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi khi đi qua bờ sông Lam, ông Hòa vẫn dừng lại thật lâu. Không phải để nhớ về tiếng bom, mà để nhớ về những người bạn đã cùng ông thắp lên ngọn lửa của lòng can đảm trong những ngày tháng không thể nào quên. 🔥

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn