Khác

NGỌN LỬA BÊN DÒNG CỔ CÒ

Mùa hè năm 2026, Điện Bàn Đông không còn những triền cát trắng nắng cháy như trong ký ức của ông nội Lâm. Thay vào đó là những dãy đô thị hiện đại nối liền từ Điện Ngọc đến Điện Dương, nơi những đường dây trung thế đã được ngầm hóa và các trạm biến áp kỹ thuật số vận hành êm ái, đảm bảo dòng năng lượng thông suốt cho vùng du lịch trọng điểm dọc sông Cổ Cò đang hồi sinh. Lâm, một chàng trai 22 tuổi, tốt nghiệp ngành Công nghệ sinh học, đang là Bí thư chi đoàn khối phố. Trong tay Lâm không phải là

Đà Nẵng05/07/2026Nguyễn Văn Huy (Điện Bàn Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 2026, Điện Bàn Đông không còn những triền cát trắng nắng cháy như trong ký ức của ông nội Lâm. Thay vào đó là những dãy đô thị hiện đại nối liền từ Điện Ngọc đến Điện Dương, nơi những đường dây trung thế đã được ngầm hóa và các trạm biến áp kỹ thuật số vận hành êm ái, đảm bảo dòng năng lượng thông suốt cho vùng du lịch trọng điểm dọc sông Cổ Cò đang hồi sinh.

Lâm, một chàng trai 22 tuổi, tốt nghiệp ngành Công nghệ sinh học, đang là Bí thư chi đoàn khối phố. Trong tay Lâm không phải là súng, mà là một chiếc máy tính bảng và những khay giống lúa chịu mặn. Nhiệm vụ của anh là giúp bà con chuyển đổi canh tác trên những vùng đất vốn đã nhiễm mặn sâu do biến đổi khí hậu.

Một buổi chiều, ông Sáu – một cựu chiến binh nổi tiếng khó tính ở phường – tìm đến văn phòng Đoàn. Ông đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ mít sờn cũ, bên trong là những tấm huân chương và một cuốn sổ tay rách mép.

“Nghe nói tụi con đang làm cái thư viện số về thời hoa lửa của phường mình. Ông mang cái này tới…” Ông Sáu dừng lại, ánh mắt nhìn ra xa xăm phía bãi biển Viêm Đông. “Trong này có danh sách những đồng đội của ông đã ngã xuống ngay trên mảnh đất này vào mùa hè năm ấy. Đừng để cát vùi lấp họ thêm một lần nữa trên không gian mạng của tụi con.”

Lâm lật mở cuốn sổ. Những dòng chữ viết vội dưới ánh đèn dầu năm xưa như bùng cháy lên dưới ánh đèn LED trắng sáng của văn phòng: “Điện Bàn Đông, ngày... bom cày nát cát trắng, nhưng cây dừa vẫn đứng, lòng người vẫn thẳng.”

Bất ngờ, một tín hiệu cảnh báo vang lên từ máy tính bảng của Lâm. Hệ thống SCADA (điều khiển giám sát và thu thập dữ liệu) của mạng lưới điện khu vực báo động: Một sự cố chập mạch do triều cường dâng cao bất thường đang đe dọa trạm bơm điện phục vụ hệ thống cửa đập sông Cổ Cò. Nếu mất điện lúc này, cửa đập không thể vận hành tự động để ngăn đợt xâm nhập mặn cực đoan đang tấn công vào cánh đồng thí nghiệm.

“Chi đoàn trực chiến! Xuống đập phối hợp cùng các anh thợ điện ngay!” Lâm hô lớn qua ứng dụng điều hành của khối phố.

Đêm đó, “thời hoa lửa” của năm 2026 rực sáng trên các bờ kè Điện Bàn Đông. Không có tiếng pháo, nhưng có tiếng sóng gầm rít và tiếng máy nổ dự phòng giòn giã. Lâm và đội thanh niên tình nguyện mặc áo phao phản quang, phối hợp cùng các kỹ sư điện lực đang khẩn trương xử lý sự cố tại tủ điện điều khiển thông minh. Ánh đèn flash từ điện thoại và đèn pin chuyên dụng trông như những con đom đóm xanh giữa màn đêm mặn chát.

Cửa đập bị kẹt do rác thải và phù sa đóng khối ngay thời điểm mất điện lưới tạm thời. Lâm phải cùng các bạn dùng sức người hỗ trợ, trong khi các bạn đoàn viên khác sử dụng drone cảm biến nhiệt để kiểm tra các điểm xung yếu dọc tuyến đê trong bóng tối. Hình ảnh ông Sáu cùng những lão thành cách mạng dù già yếu vẫn mang trà nóng, dùng đèn pin hỗ trợ hậu cần khiến Lâm nghẹn lại. Anh nhận ra: Lửa của năm 1972 là lửa giữ đất, còn lửa của năm 2026 là lửa giữ nghề, giữ lấy dòng điện và màu xanh cho quê hương.

Đến gần sáng, điện lưới được khôi phục hoàn toàn bằng phương thức tự động hóa chuyển nguồn, cửa đập hoạt động trở lại, nước mặn bị đẩy lùi. Lâm ngồi bệt xuống cát, mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt sáng rực. Anh mở máy, viết những dòng đầu tiên cho bài dự thi của phường mình:

“Ở Điện Bàn Đông, hoa lửa chưa bao giờ tắt. Nó chỉ chuyển từ màu đỏ của máu sang màu xanh của áo đoàn, từ ánh đèn dầu trong chiến hào sang ánh sáng của lưới điện thông minh. Chúng tôi, những thanh niên năm 2026, đang viết tiếp chương sử của cha ông bằng những dòng code, bằng sự am hiểu công nghệ và khát khao phụng sự.”

Sáng hôm sau, bài viết của Lâm cùng bức ảnh ông Sáu đứng cạnh các kỹ sư điện lực đang vận hành thiết bị dò lỗi bằng AI được đăng tải, nhận về hàng ngàn lượt tương tác. Đó chính là câu chuyện thời hoa lửa sống động nhất, chân thực nhất mà người dân Điện Bàn Đông từng được thấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn