Cựu chiến binh

Ngọn Lửa Bên Dòng Thạch Hãn

Một hồi ức bi tráng từ chiến trường Thành cổ Quảng Trị, nơi dòng sông và đất đỏ đã thấm máu bao người, và nơi ngọn lửa ý chí vẫn cháy lên giữa mưa bom bão đạn.

Đắk Lắk06/05/2026Nguyễn Trần Hoàng Ngân (Trường Th Trần Quốc Tuấn, Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Hùng, nhập ngũ năm 1972, khi chiến sự ở Quảng Trị đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Tôi được điều về đơn vị chiến đấu gần Thành cổ Quảng Trị — nơi mà mỗi tấc đất đều phải đổi bằng máu.

Những ngày ấy, chúng tôi sống trong giao thông hào ngập nước, ăn vội những nắm cơm vắt, và ngủ chập chờn giữa tiếng pháo nổ không ngừng. Ban ngày, đất trời rung chuyển. Ban đêm, bóng tối dày đặc nhưng lại là lúc chúng tôi hành quân, tiếp tế và tải thương.

Tôi nhớ nhất một đêm vượt sông Sông Thạch Hãn. Nước sông đục ngầu, chảy xiết. Trên đầu, pháo sáng của địch rọi xuống như ban ngày. Chúng tôi phải bơi qua sông để đưa đạn dược vào trong thành.

Trước khi xuống nước, anh trung đội trưởng nhìn chúng tôi, nói ngắn gọn:
“Qua được bên kia là sống. Nhưng dù thế nào, nhiệm vụ phải hoàn thành.”

Tôi ôm chặt thùng đạn, bước xuống dòng nước lạnh buốt. Mỗi nhịp bơi là một lần tim thắt lại khi pháo nổ gần đó. Có người bị trúng đạn ngay giữa dòng, chìm xuống không kịp kêu một tiếng.

Giữa lúc tưởng chừng kiệt sức, tôi thấy phía trước có một ánh lửa nhỏ — là ngọn đèn được che kín từ bờ bên kia, tín hiệu cho chúng tôi hướng đến.

Ánh lửa ấy yếu ớt, chập chờn trong mưa pháo, nhưng lại rõ ràng hơn bất cứ thứ gì. Tôi dồn hết sức, bơi theo hướng ấy.

Khi đặt chân được lên bờ, tôi gục xuống, thở dốc. Một đồng đội kéo tôi dậy, cười khẽ:
“Cậu thấy không, chỉ cần còn ánh lửa là còn đường sống.”

Chúng tôi nhanh chóng chuyển đạn vào trong Thành cổ Quảng Trị. Trận chiến vẫn tiếp diễn, ác liệt hơn bao giờ hết. Nhưng trong lòng tôi, nỗi sợ đã nhường chỗ cho một thứ khác — niềm tin.

Nhiều năm sau, tôi trở lại bên bờ Sông Thạch Hãn. Dòng sông vẫn chảy lặng lẽ, như chưa từng chứng kiến những ngày tháng dữ dội ấy.

Tôi thả một nén hương xuống nước, thì thầm gọi tên những người đã nằm lại.

Và trong làn khói mỏng bay lên, tôi như thấy lại ánh lửa năm xưa — ngọn lửa đã dẫn chúng tôi vượt qua bóng tối, và cháy mãi trong ký ức không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn