Ngọn Lửa Bên Suối Đắk Krông
Một câu chuyện chân thực về người dân Tây Nguyên trong thời kháng chiến, khi những con suối, cánh rừng trở thành nơi nuôi giấu bộ đội và cũng là nơi ghi dấu những hy sinh thầm lặng.
Tôi là Ama Kpa H’Wing, người Ê Đê, sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Tây Nguyên. Những năm chiến tranh, buôn làng tôi nằm gần một con suối nhỏ tên là Đắk Krông – nơi nước chảy quanh năm, cũng là con đường bí mật để bộ đội qua lại. Ngày đó, chúng tôi không chỉ làm rẫy, mà còn làm nhiệm vụ nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực. Gùi sắn, gùi gạo trên lưng, đi xuyên rừng hàng chục cây số là chuyện quen thuộc. Ai cũng hiểu: nếu bị phát hiện, cả buôn sẽ gặp nguy hiểm. Tôi còn nhớ rõ một đêm mưa rừng xối xả. Nước suối dâng cao, chảy xiết. Đơn vị bộ đội cần vượt qua để kịp vào vị trí chiến đấu. Tôi cùng anh trai – Y Kpa – nhận nhiệm vụ dẫn đường. Chúng tôi buộc dây rừng vào hai thân cây lớn, tạo thành điểm bám để từng người băng qua dòng nước. Trời tối đen, chỉ có ánh đuốc le lói. Nước lạnh buốt, cuốn mạnh đến mức chỉ cần sơ sẩy là có thể bị cuốn trôi. Khi gần đến lượt cuối, bất ngờ một tiếng nổ vang lên phía bìa rừng. Địch đã phát hiện. Tiếng súng nổ dồn dập. Bộ đội nhanh chóng tản ra, nhưng dòng suối lúc này trở nên hỗn loạn. Y Kpa không chần chừ, lao ra giữa dòng nước, giữ chặt sợi dây cho mọi người bám vào. Tôi đứng ở bờ bên này, kéo từng người lên. Đến khi người cuối cùng qua được, tôi quay lại thì thấy anh vẫn đứng đó, giữa dòng nước xiết. Một loạt đạn xé ngang màn mưa. Anh khựng lại, rồi ngã xuống. Dòng suối cuốn anh đi trong bóng tối. Tôi hét lên, nhưng không thể làm gì. Đêm đó, chúng tôi mất anh. Nhưng nhờ anh, cả đơn vị đã vượt suối an toàn. Nhiều năm sau, tôi trở lại con suối Đắk Krông. Nước vẫn chảy như ngày nào, trong veo và bình yên. Tôi thả xuống dòng nước một chiếc vòng tay bằng sợi chỉ đỏ – kỷ vật của anh. Chiến tranh đã qua, buôn làng lại lên rẫy, tiếng cười trẻ con vang khắp nơi. Nhưng với tôi, mỗi dòng suối, mỗi cánh rừng đều mang trong mình ký ức. Và ngọn lửa năm xưa – ngọn lửa của lòng dũng cảm, của tình anh em – vẫn cháy mãi trong tim người Tây Nguyên chúng tôi.



