Ngọn Lửa Bên Suối Lê Nin
Một ký ức chân thực và xúc động của người dân vùng Pác Bó trong những ngày đầu cách mạng, khi ánh lửa nhỏ nơi núi rừng đã góp phần thắp sáng niềm tin lớn cho cả dân tộc.
Tôi là Nông Văn Lâm, khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, sống cùng gia đình ở gần Pác Bó — nơi núi rừng trùng điệp, suối trong veo chảy quanh năm. Cuộc sống nghèo khó nhưng bình yên, cho đến một ngày đầu xuân năm ấy, khi một người lạ xuất hiện. Ông cụ gầy, dáng người thanh thoát, ánh mắt sáng và nụ cười hiền. Dân bản chúng tôi gọi ông là “Ông Ké”. Sau này tôi mới biết, đó chính là Hồ Chí Minh. Những ngày đầu, tôi cùng vài thanh niên trong bản được giao nhiệm vụ giúp đỡ ông: dẫn đường, kiếm củi, canh gác. Đêm đến, bên ánh lửa nhỏ trước hang đá, ông thường kể cho chúng tôi nghe về đất nước, về tự do, và về tương lai mà dân tộc ta sẽ giành lại. Có một đêm lạnh buốt, gió rít qua từng kẽ đá. Tôi thấy ông vẫn ngồi bên bếp lửa, tay cầm cuốn sổ nhỏ, chăm chú viết. Tôi hỏi:
“Ông Ké không nghỉ sao ạ?” Ông mỉm cười:
“Việc nước còn nhiều lắm, phải tranh thủ từng chút ánh lửa cháu ạ.” Câu nói ấy theo tôi suốt cả cuộc đời. Chúng tôi chia nhau từng củ sắn, bát cháo loãng. Dù thiếu thốn, nhưng chưa bao giờ tôi thấy ông than phiền. Ngược lại, ông luôn động viên chúng tôi học chữ, học cách hiểu cuộc đời, và tin vào ngày mai. Có lần giặc lùng sục gần bản, chúng tôi phải đưa ông rời hang trong đêm tối. Tôi đi sau cùng, nhìn lại ánh lửa đang dần tắt trong hang đá, lòng bỗng nghẹn lại. Nhưng ông khẽ nói:
“Lửa có thể tắt ở đây, nhưng sẽ cháy lên ở khắp nơi.” Và đúng như lời ông, ngọn lửa ấy đã lan khắp núi rừng, xuống đồng bằng, vào từng trái tim người Việt. Nhiều năm sau, khi đất nước giành được độc lập, tôi trở lại Pác Bó. Dòng suối vẫn chảy, núi vẫn đứng đó, nhưng trong lòng tôi, nơi này không còn là một vùng đất bình thường nữa. Đó là nơi ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên — ngọn lửa của niềm tin, của ý chí, và của một dân tộc không bao giờ khuất phục.



