Ngọn Lửa Bếp Hoang Giữa Rừng
Một bếp lửa nhỏ nhóm vội giữa rừng sâu đã giúp cả đơn vị sưởi ấm và vượt qua một đêm lạnh giá. Trong thời hoa lửa, đôi khi điều giữ con người lại với nhau chỉ là một ngọn lửa đơn sơ.
Năm 1970. Võ Văn Thắng là chiến sĩ thuộc đơn vị trinh sát hoạt động trong vùng rừng núi. Đêm rừng rất lạnh. Sương phủ dày. Gió thổi qua tán cây nghe rít từng đợt. Cả đơn vị vừa hoàn thành một chặng hành quân dài. Ai cũng mệt. Quần áo ướt sũng vì mưa chiều. Thắng cùng hai đồng đội tìm cách nhóm lửa. Nhưng đất ẩm. Củi cũng ướt. Lửa không bén. Chiến sĩ trẻ tên Lê Hoàng Nam thở dài: — Đêm nay chắc lạnh suốt. Thắng không nói gì. Anh lặng lẽ lấy trong ba lô vài mảnh giấy khô và ít vỏ cây đã chuẩn bị từ trước. Cẩn thận xếp thành một ụ nhỏ. Che gió bằng tấm tăng. Rồi châm lửa. Lần này. Ngọn lửa bùng lên. Nhỏ thôi. Nhưng đủ sáng. Cả nhóm ngồi sát lại. Không ai nói nhiều. Chỉ nghe tiếng củi nổ lách tách giữa đêm rừng. Có người đưa tay hơ ấm. Có người tranh thủ sửa lại ba lô. Một người khẽ nói: — Có lửa là còn đi tiếp được. Thắng nhìn ngọn lửa. Chậm rãi đáp: — Không chỉ là lửa. — Là để biết mình vẫn còn ở bên nhau. Đêm đó trôi qua chậm rãi. Nhưng không còn quá lạnh. Sáng hôm sau. Mọi người rời đi. Ngọn bếp tắt dần. Chỉ còn tro nguội bên gốc cây. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Võ Văn Thắng vẫn nhớ rất rõ đêm ấy. Không phải vì trận hành quân. Mà vì một ngọn lửa nhỏ giữa rừng sâu. Ông thường nói: — Trong những năm tháng khó khăn nhất, điều giữ con người đứng vững không phải lúc nào cũng là điều lớn lao. — Đôi khi chỉ là một ngọn lửa nhỏ, nhưng đủ để soi cả một đêm dài. Ngọn lửa bếp hoang năm ấy. Không còn cháy nữa. Nhưng hơi ấm của nó. Vẫn còn trong ký ức của những người từng ngồi cạnh nhau giữa thời hoa lửa.



