Ngọn lửa bùng cháy tuổi đôi mươi
chuyện của cựu thanh niên
Trong căn nhà nhỏ nằm bên con đường làng, ông Lò văn son vẫn giữ chiếc ba lô cũ từ những năm thanh niên xung phong. Chiếc ba lô đã sờn vải, nhiều chỗ được vá lại cẩn thận. Đối với ông, đó không chỉ là một vật dụng cũ kỹ, mà còn là kỷ vật gắn liền với những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.
Nhìn vào chiếc ba lô ấy, ông Son nhớ lại những ngày tháng khi mình mới hai mươi tuổi – thời điểm mà ông cùng hàng ngàn thanh niên khác rời quê hương để đến những tuyến đường đầy bom đạn.
Ông Son sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng lúa và những buổi chăn trâu trên triền đê.
Khi phong trào thanh niên xung phong được phát động, ông Son cùng nhiều bạn bè trong làng đã đăng ký tham gia.
Ngày lên đường, cả làng ra tiễn. Những chiếc khăn tay vẫy theo đoàn xe chở thanh niên rời khỏi cổng làng.
Nhiệm vụ của đơn vị thanh niên xung phong là sửa chữa đường sá, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông trên các tuyến vận tải.
Công việc rất nặng nhọc. Nhiều khi họ phải làm việc suốt đêm.
Có những hôm vừa sửa xong đoạn đường thì bom lại rơi xuống. Mọi người lại tiếp tục san lấp và sửa chữa.
Dù vậy, tinh thần của các thanh niên luôn rất lạc quan. Sau mỗi ca làm việc, họ thường tụ tập bên nhau để hát.
Những bài hát tuổi trẻ vang lên giữa núi rừng khiến ai cũng cảm thấy ấm lòng.
Sau chiến tranh, ông Son trở về quê hương. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng ông luôn tự hào về quãng đời thanh niên xung phong của mình.
Đối với ông, đó là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ – khi con người sống hết mình vì lý tưởng và vì đất nước.



