Cựu chiến binh

NGỌN LỬA CÁCH MẠNG TRONG TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH GIÀ

Đà Nẵng19/04/2026chi đoàn 10.3 (trường Nguyễn Hiền - Đoàn xã Duy Xuyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, em có dịp đến thăm và phỏng vấn ông Nguyễn Phước Hổ, một người từng tham gia cách mạng trong thời kì kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông sinh năm 1953, quê ở Duy Sơn,Quảng Nam – một vùng đất nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng.

Ngồi trong căn nhà đơn sơ đã nhuốm màu thời gian, ông Hổ chậm rãi kể cho em nghe về những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Theo lời ông, những năm đầu chống Mỹ, cuộc sống của nhân dân vô cùng thiếu thốn. Cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, nhiều gia đình phải sống nhờ củ rừng, rau dại. Ban ngày làm ruộng, ban đêm lại đào hầm, đào địa đạo để tránh bom đạn. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực của người dân quê ông. Ông Hổ tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ, với nhiệm vụ làm tình báo, bí mật chuyển tài liệu, cung cấp thông tin về đường hành quân và nơi chiếm đóng của quân địch. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm, chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể mất mạng. Ông kể rằng nhiều cán bộ, chiến sĩ phải sống sâu trong rừng, chịu cảnh sốt rét,

nhiễm trùng, thiếu thuốc men trầm trọng. Không ít người đã ra đi chỉ vì một cơn bệnh tưởng chừng rất nhỏ trong thời bình.

Nhắc đến một kỉ niệm không thể nào quên, ông trầm giọng kể về những ngày đầu hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến. Khi ấy, nhiều thanh niên trong làng mới chỉ ngoài đôi mươi đã tình nguyện lên đường. Có những thiếu niên chưa đủ tuổi bị từ chối, nhưng họ vẫn quyết tâm xin đi, thậm chí cắt đầu ngón tay lấy máu viết đơn tình nguyện. “Lúc đó, không ai có thể kìm được cảm xúc,” ông nói, ánh mắt xa xăm như đang sống lại khoảnh khắc năm xưa. Khi được hỏi điều gì đã làm nên chiến thắng của dân tộc ta, ông Hổ chậm rãi chia sẻ: “Trước khi chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, chúng tôi chiến đấu để bảo vệ gia đình, bảo vệ mảnh đất tổ tiên. Nhiều người ra trận chỉ mong có ngày được gặp lại người thân, mong con cái mình được lớn lên trong hòa bình, không có khói lửa chiến tranh. Chúng tôi không cần huân chương, chỉ cần được sống yên bình.”

Cuối buổi trò chuyện, ông gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay một lời nhắn nhủ giản dị nhưng sâu sắc: “Đời ông cha các con đã quá khổ rồi, bao nhiêu người đã nằm lại trên mảnh đất này để đổi lấy hòa bình. Có được hòa bình thì phải biết giữ, phải ráng học hành, xây dựng đất nước cho đàng hoàng, đừng phụ sự hi sinh của những người đã khuất.”

Rời khỏi nhà ông Nguyễn Phước Hổ, em mang theo trong lòng một cảm giác nặng trĩu. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát và đau thương vẫn còn đó trong ký ức của những con người từng đi qua thời hoa lửa. Câu chuyện của ông khiến em càng trân trọng hơn cuộc sống yên bình hôm nay và tự nhắc mình phải sống xứng đáng với những hi sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn