NGỌN LỬA CÒN LẠI
Cuối năm 1887, giặc Pháp siết chặt vòng vây. Nghĩa quân tổn thất nhiều. Nhiều người phải rút sâu vào rừng, có người vĩnh viễn nằm lại trên sườn núi quê hương.
Trước khi chia tay, một thủ lĩnh già nói với chúng tôi:
“Giặc có thể chiếm đất, nhưng không chiếm được lòng người. Còn người thì còn nước.”
Câu nói ấy theo tôi suốt cả cuộc đời. Dù sau này, vùng thượng du tạm thời rơi vào tay giặc, nhưng ngọn lửa kháng chiến chưa bao giờ tắt. Nó âm ỉ cháy trong từng bản làng, truyền từ đời cha sang đời con.
Và tôi tin rằng, chính những ngọn lửa nhỏ bé ấy đã góp thành ngọn lửa lớn, soi đường cho những cuộc kháng chiến về sau của dân tộc.



