Bài viết

Ngọn lửa còn mãi

Ngọn lửa còn mãi

Quảng Ninh03/07/2026không có (LCĐ Khoa Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều buông xuống trên con đường làng yên bình, ánh nắng vàng vương trên mái nhà cũ. Tôi theo đoàn thanh niên đến thăm những nhân chứng lịch sử – những con người đã sống qua một thời “hoa lửa” không thể nào quên.

Người đầu tiên tôi gặp là bà Năm – một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Căn nhà nhỏ của bà treo đầy những tấm bằng khen đã ngả màu. Bà kể, ngày còn trẻ, bà đã tiễn chồng và hai con trai ra chiến trường. Không ai trở về. Giọng bà trầm lại, nhưng ánh mắt vẫn kiên cường:

“Đau lắm chứ… nhưng vì đất nước, phải chấp nhận con ạ.”

Rời nhà bà, chúng tôi đến gặp ông Sáu – một Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Ông từng tham gia chiến đấu trong những năm kháng chiến ác liệt. Trên cánh tay ông vẫn còn vết thương chưa lành hẳn. Ông kể về những trận đánh trong rừng sâu, nơi đồng đội ngã xuống mà không kịp gọi tên. Nhưng điều ông nhớ nhất không phải là đau thương, mà là tình đồng chí:

“Chỉ cần còn một người đứng vững, chúng tôi không bao giờ lùi bước.”

Trong đoàn còn có chú Bình – một thương binh. Chú mất một phần cơ thể trong chiến tranh, nhưng nụ cười thì luôn rạng rỡ. Chú kể về những ngày hành quân gian khổ, ăn cơm vắt, uống nước suối, nhưng ai cũng đầy niềm tin vào ngày chiến thắng.

Ở cuối xóm là nhà dì Tám – một người từng là thanh niên xung phong. Dì kể về những đêm mở đường giữa mưa bom, khi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là câu nói giản dị của dì:

“Lúc đó không ai nghĩ mình là anh hùng, chỉ nghĩ làm sao đất nước được bình yên.”

Bên cạnh đó còn có bác Hai – người dân bình thường nhưng đã âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng suốt nhiều năm. Bác nói:

“Không có súng, nhưng có lòng – vậy là đủ để góp sức rồi.”

Câu chuyện của mỗi người là một mảnh ghép. Có mất mát, có đau thương, nhưng trên tất cả là lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.

Khi ra về, tôi ngoái nhìn lại. Những con người ấy – từ người mẹ, người lính, đến những người dân bình dị – chính là những ngọn lửa đã thắp sáng cả một thời kỳ lịch sử.

Và tôi hiểu rằng:

Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng “ngọn lửa” ấy sẽ không bao giờ tắt – nó sẽ tiếp tục được truyền lại cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn