Ngọn lửa cống hiến của người con sinh ra sau ngày đất nước thống nhất
Ông Nguyễn Văn Nhàn sinh ngày 26 tháng 4 năm 1962, trong một giai đoạn đất nước vừa thống nhất nhưng vẫn còn nhiều vết thương chiến tranh. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những câu chuyện về hy sinh, mất mát và nghĩa tình đồng đội – những điều âm thầm gieo vào lòng chàng trai trẻ khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc.
Ông Nguyễn Văn Nhàn sinh ngày 26 tháng 4 năm 1962, trong một giai đoạn đất nước vừa thống nhất nhưng vẫn còn nhiều vết thương chiến tranh. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những câu chuyện về hy sinh, mất mát và nghĩa tình đồng đội – những điều âm thầm gieo vào lòng chàng trai trẻ khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc.
Ngày 6 tháng 3 năm 1987, theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, Nguyễn Văn Nhàn lên đường nhập ngũ, biên chế vào đơn vị B1, C9, D3, E8, F339. Khi ấy, đất nước vẫn đang thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả tại Campuchia – giúp bạn hồi sinh sau thảm họa diệt chủng, bảo vệ hòa bình khu vực và giữ vững biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Chỉ ít ngày sau khi khoác áo lính, ngày 26 tháng 3 năm 1987, giữa thao trường và chiến hào nơi đất bạn, ông vinh dự được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Đó không chỉ là niềm tự hào của tuổi trẻ, mà còn là lời hứa thầm lặng của người lính trẻ: sống xứng đáng với màu áo mình đang mang.
Những năm tháng làm nhiệm vụ tại Campuchia là quãng đời không thể nào quên. Bom mìn còn sót lại sau chiến tranh, rừng sâu nước độc, sốt rét rình rập từng bước chân. Người lính không chỉ chiến đấu với tàn quân địch mà còn chiến đấu với thiên nhiên khắc nghiệt và nỗi nhớ nhà da diết. Trong gian khổ ấy, Nguyễn Văn Nhàn luôn sát cánh cùng đồng đội, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, lấy tình đồng chí làm điểm tựa để vượt qua thử thách.
Không chỉ cầm súng bảo vệ an ninh, các anh còn giúp Nhân dân Campuchia dựng lại làng mạc, khai hoang ruộng đất, sửa đường, dựng trường. Hình ảnh người lính Việt Nam vừa là chiến sĩ, vừa là người anh, người bạn đã in đậm trong lòng người dân xứ Chùa Tháp. Chính trong những tháng ngày ấy, tinh thần quốc tế trong sáng được hun đúc bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của tuổi hai mươi.
Năm 1989, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, ông Nguyễn Văn Nhàn xuất ngũ, trở về quê hương. Những đóng góp thầm lặng của ông được Đảng, Nhà nước và Quân đội ghi nhận bằng Huân công hạng Ba, Bằng khen của Bộ Quốc phòng và Huy hiệu Vì nghĩa vụ quốc tế – những phần thưởng không chỉ là danh dự, mà còn là ký ức thiêng liêng của một thời hoa lửa.
Hôm nay, khi đã nghỉ hưu, trở về với cuộc sống đời thường giản dị tại số 32/12, Phan Chu Trinh, khóm 3, phường Trà Vinh, tỉnh Vĩnh Long, ông Nguyễn Văn Nhàn vẫn mang trong mình tác phong của người lính: điềm đạm, kỷ luật và giàu nghĩa tình. Thời gian có thể lùi xa, nhưng những năm tháng ở chiến trường Campuchia vẫn luôn là niềm tự hào sâu sắc – minh chứng cho một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng rời xa mái nhà, đem tuổi trẻ của mình gửi lại nơi biên cương Tổ quốc và đất bạn.
Cuộc đời binh nghiệp của ông Nguyễn Văn Nhàn là một lát cắt chân thực của lịch sử – nơi thời hoa lửa không rực rỡ phô trương, nhưng lặng lẽ tỏa sáng bằng lòng trung thành, tinh thần quốc tế và tình đồng đội không bao giờ phai.



