Bài viết

Ngọn lửa Đặng Thùy Trâm: Lời nhắc nhở cho tuổi trẻ hôm nay

Hành trình sống, chiến đấu và hy sinh anh dũng của Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm tại mảnh đất Đức Phổ (Quảng Ngãi), cùng ngọn lửa lý tưởng từ cuốn nhật ký truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ.

Hà Nội18/08/2026Đoàn Trường ĐH Phạm Văn Đồng (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không gian tĩnh lặng của Khu di tích Bệnh xá Đức Phổ tại Quảng Ngãi, đứng trước tấm chân dung mỉm cười hiền hậu của Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, tôi dường như nghe thấy tiếng mưa rừng cuồn cuộn và tiếng ầm ào của đạn pháo những năm 1970. Lịch sử không còn là những dòng chữ khô khốc trên trang sách, mà đang sống lại vẹn nguyên qua cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” – trang sử đẫm máu và hoa của một nữ anh hùng.

Năm 1966, người con gái Hà Nội tràn đầy hoài hoài và ước mơ ấy đã gạt lại phía sau ánh đèn đô thành để xung phong vào chiến trường Quảng Ngãi – mảnh đất gian lao nhưng vô cùng anh dũng. Ở tuổi hai mươi tư, chị nhận nhiệm vụ phụ trách Bệnh xá Đức Phổ, nơi từng ngày, từng giờ gánh chịu những trận càn quét khốc liệt của kẻ thù. Giữa lòng địch, trong căn hầm dã chiến thiếu thốn đủ bề, đôi bàn tay nhỏ bé của người nữ bác sĩ trẻ đã thức trắng bao đêm giành giật sự sống cho từng chiến sĩ. Chị coi thương binh như người thân ruột thịt, chia san từng ngụm nước, từng hạt muối, và gửi gắm vào trang nhật ký những tâm sự cháy bỏng về một ngày đất nước sạch bóng thù.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn ác liệt, chị Đặng Thùy Trâm đã kiên cường chiến đấu bảo vệ các thương binh và anh dũng hy sinh khi mới tròn 27 tuổi. Chị ngã xuống trên mảnh đất Đức Phổ, nhưng ngọn lửa lý tưởng của chị thì không bao giờ tắt. Cuốn nhật ký từng được người sĩ quan Mỹ Frederic Whitehurst giữ lại với câu nói kinh điển: “Bản thân nó đã có lửa!”, chính là chứng nhân lịch sử vô giá về một thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Trở lại Đức Phổ hôm nay, ngắm nhìn đất trời Quảng Ngãi xanh bạt ngàn màu lá, tôi thấu hiểu sâu sắc rằng bình yên này được đổi bằng xương máu của chị và biết bao anh hùng liệt sĩ. Đứng trước biểu tượng cao đẹp của chị Trâm, tôi tự hỏi lòng mình về trách nhiệm của thế hệ hôm nay. Câu chuyện của chị không chỉ là một trang sử tráng lệ, mà còn là mệnh lệnh trái tim nhắc nhở tuổi trẻ phải sống có lý tưởng, biết trân trọng hòa bình và không ngừng nỗ lực cống hiến cho quê hương. Kể lại một câu chuyện – Gìn giữ một ký ức – Tiếp nối một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn