NGỌN LỬA ĐỎ GIỮA ĐẠI NGÀN A RÔNG
Tác phẩm là những thước phim tư liệu đầy xúc động về cuộc đời của Mẹ Alăng Thị Mia – một người con ưu tú của dân tộc Cơ Tu tại thôn A Rông, xã Tây Giang cũ (nay là xã Atiêng, Quảng Nam). Bài viết khắc họa ba khía cạnh tiêu biểu trong cuộc đời Mẹ: Sự hy sinh vô bờ bến: Mẹ đã nén nỗi đau riêng để tiễn ba người con trai lên đường chiến đấu và cả ba người con đều đã anh dũng hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc. Tinh thần cách mạng kiên trung: Không chỉ là hậu phương vững chắc, Mẹ còn trực tiếp th
NGỌN LỬA ĐỎ GIỮA ĐẠI NGÀN A RÔNG
Trong những trang sử vàng của dân tộc, có những cái tên khi xướng lên ta thấy hiện ra cả một bầu trời rực lửa chiến công, nhưng cũng có những người mẹ mà cuộc đời họ lặng lẽ như dòng suối, bền bỉ như cây đại thụ giữa rừng già. Với tôi, vùng đất Tây Giang – nơi có thôn A Rông anh hùng – là một nơi như thế. Giữa trùng điệp núi non của đỉnh Trường Sơn hùng vĩ, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Alăng Thị Mia hiện lên như một đóa hoa rừng rực cháy, một biểu tượng vĩnh cửu về lòng kiên trung và đức hy sinh của người phụ nữ Cơ Tu.
Sinh ra và lớn lên từ hạt muối của rừng, củ sắn của rẫy, cuộc đời Mẹ Alăng Thị Mia gắn liền với những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đầy gian khổ của vùng căn cứ địa Tây Giang cũ (nay thuộc xã Atiêng). Mẹ không có súng, không có gươm, nhưng trái tim Mẹ là một pháo đài thép. Trong những năm tháng sục sôi ấy, nghe theo tiếng gọi của Đảng và Bác Hồ, Mẹ đã nén nỗi đau riêng, lần lượt tiễn ba người con trai ưu tú của mình lên đường nhập ngũ.
Ngày tiễn các anh đi, Mẹ nắm chặt đôi tay thô ráp, đôi mắt nhìn thẳng về phía đỉnh núi mờ sương mà dặn rằng: “Con đi đánh cái giặc cho bản mình được yên, khi nào rừng hết bóng quân thù thì về với Mẹ”. Mẹ tiễn con đi bằng niềm tin sắt đá rằng ngày mai nắng ấm sẽ về trên buôn làng. Thế nhưng, chiến tranh nghiệt ngã đã không cho các anh ngày trở lại. Cả ba người con của Mẹ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khốc liệt. Người hy sinh bên dốc núi, người nằm lại dưới thung lũng sâu, các anh đã hóa thân vào tấc đất đại ngàn để đổi lấy màu xanh hòa bình cho quê hương.
Ba tấm giấy báo tử gửi về trong những năm tháng khác nhau là ba lần trái tim Mẹ như thắt lại, đau đớn đến tận cùng. Giữa đại ngàn mênh mông, người ta nói Mẹ “cạn nước mắt”, nhưng thực ra nước mắt Mẹ đã lặn ngược vào trong, hóa thành sức mạnh để Mẹ tiếp tục sống và chiến đấu. Dưới mái nhà Gươl cổ kính, Mẹ không chỉ là người mẹ hiền mà còn là một chiến sĩ thực thụ. Đêm đêm, dưới ánh đuốc bập bùng hay những đêm trăng lu mờ, Mẹ lặng lẽ đi gùi sắn, gùi bắp, băng rừng lội suối để tiếp tế lương thực cho cán bộ nằm vùng. Những nắm cơm giữa rừng sâu của Mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội ta vượt qua cơn đói, vượt qua những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo để giữ vững vùng đất Atiêng, Tây Giang lịch sử.
Hòa bình lập lại, vùng đất Tây Giang thay da đổi thịt, những nếp nhà mới mọc lên san sát giữa thung lũng xanh. Danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” mà Nhà nước truy tặng chính là sự ghi nhận tôn nghiêm và tri ân sâu sắc nhất dành cho người phụ nữ đã dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất cho Tổ quốc. Dù Mẹ đã về với tổ tiên, nhưng hình ảnh người mẹ Cơ Tu với gương mặt hằn in vết thời gian, đôi mắt sáng quắc nghị lực vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn bao thế hệ con em thôn A Rông.
Viết về Mẹ Alăng Thị Mia, tôi thấy mình thật bé nhỏ trước sự vĩ đại của một trái tim người mẹ miền núi. Mẹ không chỉ để lại cho chúng con độc lập, tự do mà còn để lại bài học về lòng yêu nước nồng nàn và ý chí kiên cường không bao giờ khuất phục trước gian nguy. Đứng giữa thôn A Rông trù phú hôm nay, lắng nghe tiếng suối Tơ Rơi rì rào như bản nhạc ngàn năm của núi rừng, chúng con nguyện hứa sẽ tiếp bước con đường của các anh, của Mẹ, để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Mẹ ơi, tên của Mẹ sẽ mãi là một huyền thoại, một đóa hoa đỏ thắm giữa đại ngàn Trường Sơn bất tận, tỏa hương thơm ngát cho đời sau!


