Bài viết

Ngọn lửa Đồng Lộc

Bài viết tái hiện bức tranh khốc liệt tại ngã ba Đồng Lộc qua lăng kính của một người lính, nơi mười cô gái thanh niên xung phong đã bất tử hóa tuổi xuân của mình.

Đắk Lắk18/07/2026Y Phương (Khoa KHTN & CNTT, Trường Đai học Phú Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những vùng đất trên bản đồ Tổ quốc vốn dĩ rất bình thường, nhưng bom đạn và lòng quả cảm của con người đã khắc tên chúng vào lịch sử như những tượng đài bất tử. Ngã ba Đồng Lộc những năm tháng chống Mỹ cứu nước chính là một nơi như thế. Đó là tọa độ chết, nơi mà mỗi mét đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi của những người trẻ tuổi. Ở đó, có mười đóa hoa trinh liệt đã ngã xuống khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Thời hoa lửa của họ không có phấn son, không có những buổi hẹn hò lãng mạn dưới bóng hoàng hôn, mà chỉ có tiếng gầm rú của phản lực Mỹ, tiếng đất đá chuyển rung và sắc áo xanh thanh niên xung phong bạc màu khói súng. Tôi nhớ về Đồng Lộc không chỉ bằng nỗi đau thương, mà bằng một niềm kiêu hãnh khôn nguôi. Những ngày ấy, bầu trời Hà Tĩnh chưa bao giờ yên ắng. Khói bom đen kịt phủ kín những sườn đồi trọc. Nhưng cứ sau mỗi đợt oanh tạc, khi tiếng động cơ máy bay vừa lịm dần phía biển, từ trong các căn hầm chữ A, những bóng áo xanh lại ùa ra đường. Họ tay cuốc, tay xẻng, nhanh chóng san lấp hố bom để mở đường cho những đoàn xe xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Họ làm việc với một tinh thần kỳ diệu: "Máu có thể chảy, nhưng đường không thể tắc". Mười cô gái ngã ba Đồng Lộc, do tiểu đội trưởng Võ Thị Tần chỉ huy, là đại diện tiêu biểu nhất cho thế hệ hoa lửa năm ấy. Họ là những cô gái nông thôn bước ra từ lũy tre xanh, mang theo hương bồ kết và mái tóc dài đen nhánh vào chiến trường. Trong những bức thư gửi về cho mẹ, họ vẫn đùa vui, vẫn mơ về ngày hòa bình được đi học, được lấy chồng. Nhưng khi đứng trước ranh giới giữa cái chết và sự sống để bảo vệ mạch máu giao thông thông suốt, họ đã chọn đứng thẳng. Trận bom tàn khốc chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968 đã cướp đi sinh mạng của cả mười cô gái khi họ đang san lấp hố bom. Họ nằm lại dưới lòng đất mẹ khi mái tóc còn xanh xao vì thiếu chất, khi những ước mơ thanh xuân vẫn còn dang dở. Nhưng cái chết của họ không phải là sự chấm dứt, mà là sự bắt đầu của một huyền thoại. Họ đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ của ngã ba Đồng Lộc. Hôm nay, khi đứng trước đồi thông lộng gió, nghe tiếng chuông u uẩn vọng về giữa không trung, chúng ta không khỏi nghẹn ngào. Thời hoa lửa đã qua đi, nhưng ngọn lửa từ những trái tim quả cảm của mười cô gái Đồng Lộc vẫn cháy mãi, soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước và ý chí tự cường dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn