NGỌN LỬA DƯỚI RẠNG DỪA LONG VĨNH: CÂU CHUYỆN CỦA MẸ HOA "XÓM CHÙA"
Có một câu nói: "Người ta có thể quên đi địa điểm, nhưng không bao giờ quên được cảm giác." Ở cái tuổi 78, dưới mái nhà lá đơn sơ ở ấp Xóm Chùa, xã Long Vĩnh, mẹ Kim Thị Hoa vẫn giữ nguyên cảm giác về một thời hoa lửa. Đó không phải là một cảm giác sợ hãi, mà là một cảm giác rực rỡ, thiêng liêng — thứ cảm giác chỉ đến khi người ta dám hiến dâng tuổi thanh xuân xanh nhất cho Tổ quốc.
Câu chuyện của Mẹ Hoa không bắt đầu bằng tiếng súng đùng đoàng mà bằng tiếng cuốc, tiếng xẻng và tiếng hò reo. Năm 19 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái Long Vĩnh, mẹ đã chọn khoác lên mình màu áo xanh TNXP. Không cầm súng, nhưng nhiệm vụ của mẹ và đồng đội là "mạch máu" của chiến tranh.
Thời hoa lửa ấy, Long Vĩnh là vùng đất đỏ. Mỗi chuyến xe tiếp viện là một lần đối mặt với tử thần. Nhiệm vụ của mẹ là san lấp hố bom, bắc cầu phao qua những dòng kênh chi chít. Mẹ nhớ như in những đêm trắng làm việc dưới mưa, chỉ có ánh đèn pha xe làm la bàn. Không có máy móc, mỗi tấc đường được làm ra đều bằng sức người. Nỗi sợ hãi duy nhất lúc đó không phải là cái chết, mà là "sợ đường không thông", sợ đồng đội ở tiền tuyến thiếu đạn, thiếu gạo. Mẹ nói: "Thịt có thể rơi, xương có thể nát, nhưng đường giao thông thì nhất định phải thông."
Bức ảnh bạn đang cầm trên tay là một thước phim quý giá. Nó không chỉ là hình ảnh một người bà già nua nắm tay một cô gái trẻ. Đằng sau cái nắm tay ấy là một dòng chảy ký ức mãnh liệt.
Nữ đoàn viên với chiếc áo xanh đồng màu với áo mẹ năm xưa là biểu tượng của sự kế thừa. Màu xanh ấy không còn là màu áo TNXP lửa đạn, mà là màu áo thanh niên tình nguyện xây dựng đất nước. Nhưng ngọn lửa nhiệt huyết thì vẫn vậy. Đôi bàn tay mẹ, gân guốc và chằng chịt vết sẹo của thời gian, đang truyền lại cho cô gái trẻ ngọn lửa của sự hy sinh, lòng yêu nước và lý tưởng sống. Nó như một lời nhắn nhủ không lời: "Bọn con hãy sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ của mẹ đã đánh đổi."
78 tuổi, mẹ Hoa sống bình yên ở Xóm Chùa. Hòa bình, với mẹ, không phải là một khái niệm trừu tượng. Nó là tiếng cười của con cháu, là màu xanh của những rặng dừa Long Vĩnh, là những bữa cơm đầy đủ. Mẹ đã đi qua "hoa lửa" để đổi lấy cái "hòa bình xanh" này.
Danh hiệu cựu TNXP chỉ là một tấm giấy chứng nhận, nhưng những gì mẹ đã làm đã hóa thân vào từng tấc đất quê hương. Mẹ Hoa chính là một ngọn đuốc nhỏ, vẫn lặng lẽ tỏa sáng giữa lòng cộng đồng, giáo dục thế hệ sau bằng chính cuộc đời mình.


