NGỌN LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN ATK
: Xưởng Quân giới Đội Cấn (K77) tại Định Hóa là di tích lịch sử gắn liền với kháng chiến chống Pháp. Nơi đây từng chế tạo thành công súng Bazoka đầu tiên của Việt Nam trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Đặc biệt, chủ tịch Hồ Chí Minh đã đến thăm xưởng năm 1950, động viên cán bộ, công nhân. Di tích là biểu tượng cho tinh thần sáng tạo và ý chí chiến đấu của quân dân ta.
NGỌN LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN ATK
Chiều muộn một ngày đầu thu, tôi có dịp trở về vùng Định Hóa – nơi từng là căn cứ địa cách mạng giữa đại ngàn Việt Bắc. Con đường dẫn vào ATK Định Hóa uốn lượn qua những triền đồi xanh mướt, không gian yên bình đến mức khó ai có thể hình dung nơi đây từng là “trái tim” của cuộc kháng chiến năm xưa. Trong một căn nhà nhỏ nép mình dưới tán cây, tôi gặp cụ Lâm – một cựu công nhân của Xưởng Quân giới Đội Cấn. Mái tóc cụ đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên nghị. Khi tôi khẽ hỏi về những ngày làm việc trong xưởng quân giới, cụ chậm rãi mỉm cười, rồi bắt đầu kể lại câu chuyện của hơn nửa thế kỷ trước
Cụ chậm rãi bắt đầu:
“Ngày ấy, vào khoảng năm 1947, khi tôi còn là một thanh niên đôi mươi, xưởng quân giới nằm sâu trong rừng già ATK Định Hóa. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Chúng tôi không có máy móc hiện đại, chỉ có những dụng cụ thô sơ và một niềm tin mãnh liệt: phải làm ra vũ khí để đánh giặc.”
Cụ dừng lại, ánh mắt xa xăm như đang nhìn lại quá khứ.
“Có những đêm, cả xưởng làm việc dưới ánh đèn dầu leo lét. Mồ hôi hòa với khói lửa. Và rồi, khoảnh khắc đáng nhớ nhất đã đến – khi chúng tôi chế tạo thành công khẩu Bazoka đầu tiên. Lúc đó, ai cũng vỡ òa. Chúng tôi hiểu rằng mình vừa góp phần thay đổi cục diện chiến trường.”
Tôi hỏi cụ về một kỷ niệm đặc biệt nhất, cụ cười hiền:
“Đó là ngày 19/5/1950. Hôm ấy, Bác Hồ đến thăm xưởng. Bác giản dị lắm, đi giữa anh em công nhân như người thân trong gia đình. Bác hỏi han từng người, động viên chúng tôi cố gắng sản xuất để phục vụ chiến dịch.”
Giọng cụ bỗng trầm lại:
“Bác nói ít thôi, nhưng mỗi lời đều ấm. Sau hôm đó, anh em trong xưởng làm việc hăng say hơn bao giờ hết. Ai cũng nghĩ: phải làm tốt hơn nữa, để không phụ lòng Bác.”
Cụ Lâm nhìn về phía khu di tích, nơi giờ đây đã trở thành một phần lịch sử:
“Giờ xưởng đã được công nhận là di tích quốc gia rồi. Nhưng với tôi, nó không chỉ là một địa danh. Đó là nơi tuổi trẻ của chúng tôi cháy hết mình vì đất nước.”
Câu chuyện của cụ khép lại khi hoàng hôn buông xuống núi rừng. Nhưng ngọn lửa mà những con người năm xưa thắp lên – ngọn lửa của ý chí, sáng tạo và lòng yêu nước – dường như vẫn còn cháy mãi giữa đại ngàn.



