Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Giữa Mùa Bom

Đắk Lắk06/05/2026Đỗ Mỹ Gia Hân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Lâm, khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, là một chiến sĩ giao liên hoạt động ở vùng rừng núi miền Trung. Những năm tháng đó, chiến tranh như một cơn bão không bao giờ dứt, quét qua từng bản làng, từng con suối, từng tán rừng. Một buổi chiều cuối mùa khô, tôi nhận nhiệm vụ đưa tài liệu quan trọng vượt qua khu vực vừa bị ném bom dữ dội. Con đường quen thuộc giờ chỉ còn lại hố bom chằng chịt, khói vẫn âm ỉ bốc lên từ những thân cây cháy dở. Không gian đặc quánh mùi đất, mùi thuốc súng và cả mùi mất mát. Khi đi ngang qua một con suối nhỏ, tôi chợt nghe thấy tiếng gọi yếu ớt. Lần theo âm thanh, tôi phát hiện một người phụ nữ và đứa bé đang mắc kẹt dưới một gốc cây đổ. Người mẹ bị thương nặng, còn đứa bé thì run rẩy, đôi mắt đầy hoảng loạn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi đứng giữa hai lựa chọn: tiếp tục nhiệm vụ hay dừng lại cứu họ. Nhiệm vụ là mệnh lệnh, nhưng tiếng khóc của đứa trẻ như xé vào tim. Tôi quyết định giấu tài liệu vào một khe đá, quay lại nâng gốc cây, kéo hai mẹ con ra ngoài. Tôi cõng người mẹ trên lưng, tay dắt đứa bé, len lỏi qua rừng trong khi trời bắt đầu tối. Đạn pháo lại nổ ở phía xa, ánh lửa lóe lên từng hồi như những tia chớp đỏ rực. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với hiểm nguy. Cuối cùng, tôi cũng đưa được họ đến trạm cứu thương. Khi đặt người mẹ xuống, bà nắm chặt tay tôi, ánh mắt đầy biết ơn nhưng không nói nên lời. Đứa bé ôm lấy chân tôi, nước mắt lăn dài trên gò má lấm lem. Không kịp nghỉ ngơi, tôi quay lại lấy tài liệu và tiếp tục hành trình trong đêm. Lúc ấy, tôi nhận ra rằng, giữa chiến tranh tàn khốc, con người vẫn có thể giữ cho mình một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng nhân ái. Nhiều năm sau, chiến tranh đã lùi xa. Nhưng mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm đó, tôi vẫn thấy rõ ánh lửa bập bùng giữa rừng – không chỉ là lửa bom đạn, mà là ánh sáng của tình người, thứ chưa bao giờ bị dập tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn