Ngọn Lửa Giữa Rừng U Minh
Một ký ức chân thực từ vùng đất cực Nam tại U Minh Hạ, nơi rừng tràm bạt ngàn đã che chở cho cách mạng và nuôi dưỡng ngọn lửa kiên cường của con người trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Tôi là Nguyễn Văn Bảy, sinh ra và lớn lên giữa rừng tràm của U Minh Hạ. Những năm chiến tranh, nơi đây không chỉ có ong, cá và bùn lầy, mà còn là chiến khu — nơi giấu kín những con người mang trong tim một ngọn lửa không bao giờ tắt. Tôi tham gia làm giao liên khi vừa tròn mười tám tuổi. Công việc của tôi là chèo xuồng qua những con rạch chằng chịt, mang thư từ và lương thực đến các đơn vị. Ban ngày, rừng im lặng đến đáng sợ. Ban đêm, ánh đuốc lập lòe như những vì sao thấp. Có một đêm mưa, nước dâng cao, đường rừng gần như biến mất. Tôi nhận nhiệm vụ mang tài liệu quan trọng đến một căn cứ sâu trong rừng. Người giao nhiệm vụ cho tôi là một chú cán bộ già, giọng trầm:
“Giữ cho được cái túi này, dù có chuyện gì cũng không được để mất.” Tôi gật đầu, buộc chặt túi vào người rồi chèo xuồng đi trong bóng tối. Giữa rừng U Minh Hạ, mưa trút xuống như trút nước. Gió làm tắt ngọn đèn dầu nhỏ trên mũi xuồng. Tôi gần như đi trong mù mịt, chỉ còn nhớ đường bằng cảm giác. Bất ngờ, phía xa có ánh sáng — không phải ánh đuốc quen thuộc, mà là ánh đèn của địch đang càn quét. Tôi vội tắt mọi dấu hiệu, lặng lẽ đẩy xuồng vào một bụi tràm rậm. Nước lạnh ngập đến ngực, tôi ôm chặt túi tài liệu. Trong bóng tối, tôi lấy ra một que diêm, châm lên một đốm lửa nhỏ, che kín trong lòng bàn tay. Không phải để soi đường — mà để giữ bình tĩnh. Nhìn vào ánh lửa yếu ớt ấy, tôi tự nhủ: “Chỉ cần lửa chưa tắt, mình chưa được bỏ cuộc.” Đợi khi toán địch đi qua, tôi tiếp tục hành trình. Đêm dài như vô tận, nhưng cuối cùng tôi cũng đến được căn cứ. Khi trao túi tài liệu, tay tôi run lên vì lạnh và mệt. Chú cán bộ nhìn tôi, gật đầu:
“Giỏi lắm, cháu đã giữ được lửa.” Tôi hiểu, “lửa” mà chú nói không chỉ là que diêm trong tay, mà là ý chí không lùi bước. Nhiều năm sau, khi trở lại U Minh Hạ, rừng tràm vẫn xanh, chim vẫn bay, nhưng không còn tiếng súng. Tôi đứng giữa rừng, nhớ lại đêm mưa năm ấy. Một đốm lửa nhỏ đã giúp tôi đi qua bóng tối — và cũng là ngọn lửa đã cháy mãi trong lòng tôi, suốt cả cuộc đời.



