NGỌN LỬA GIỮA THỜI BÌNH
Hôm nay chúng ta có mặt tại nơi đây để cùng nhau chạm vào những ký ức của một thời đã qua - thời hoa lửa, thời mà từng trái tim trẻ đã thắp sáng ngọn lửa yêu nước và hy sinh vì nền độc lập tự do do dân tộc.
Những câu chuyện thời hoa lửa, những câu chuyện không chỉ kể về bom đạn, trận mạc, mà còn là những trải nghiệm, những bài học sống còn, những giá trị tinh thần mà các thế hệ cha ông ta đã để lại. Nếu chiến tranh tạo nên những anh hùng dân tộc, thì thời bình tạo nên những người gìn giữ kỷ cương, đạo đức và niềm tin bằng trái tim trách nhiệm với Tổ Quốc.
Có những người đã trực tiếp cầm súng trên chiến trường nhưng cũng có những người như bố kính yêu của tôi, ông không ra mặt trận, không có chiến công rực rỡ, nhưng cả cuộc đời ông vẫn thấm đẫm tinh thần yêu nước, trách nhiệm và lòng trung thành với Tổ quốc.
Những ký ức, những trải nghiệm thầm lặng ấy, là ánh lửa soi đường cho thế hệ con cháu hôm nay và sau này noi gương theo. Để mỗi chúng ta hiểu rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có, tự do không phải món quà ban phát, mà là kết tinh của mồ hôi, máu và cả những trái tim yêu nước thầm lặng.
May mắn được làm con dâu của bố Nghiêm Văn Ngọ, một cựu chiến binh thuộc đơn vị Quân chủng phòng không-không quân anh hùnh, không trực tiếp cầm súng ra mặt trận nhưng cả cuộc đời Bố là minh chứng cho tinh thần yêu nước, trách nhiệm và lòng trung thành với Tổ quốc. Những chia sẻ của Bố không chỉ là ký ức lịch sử mà còn là bài học để cho chúng tôi và đặc biệt là thế hệ con cháu hôm nay, biết trân trọng hòa bình, trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc.
Tôi thi thoảng lại có dịp chuyện trò cùng bố, một người cựu chiến binh thời bình, không trực tiếp tham gia các trận đánh. Vậy điều gì khiến bố vẫn luôn nhắc mình và con cháu sống có trách nhiệm với đất nước?
Bố vui vẻ trả lời đúng là bố không ra chiến trường, không trải qua cảnh bom rơi đạn lạc. Nhưng bố lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, chiến tranh. Bố chứng kiến cảnh làng xóm mình loang lổ những vết thương của chiến tranh, những bà mẹ mặc áo tang trắng, những người lính trở về với đôi chân gỗ hay cánh tay không còn nữa. Những hình ảnh đó in vào tâm trí bố từ nhỏ.
Tôi lặng người và nghĩ yêu nước đâu chỉ là cầm súng. Yêu nước còn là sống tử tế, có trách nhiệm với bản thân với xã hội để góp phần xây dựng cuộc sống mới tươi đẹp hơn và giữ gìn truyền thống cha ông để lại.
Trong đơn vị của bố tôi mọi người hay có câu nói truyền miệng nhau : “Nếu như tiểu đoàn trưởng được ví như người bố trong gia đình thì chính trị viên được ví như người mẹ trong gia đình”. Để hiểu hơn về câu nói này thì công việc của bố tôi là chính trị viên của tiểu đoàn huấn luyện chiến sĩ mới, thuộc sư đoàn phòng không 375 ,những năm tháng đất nước đang khôi phục sau chiến tranh. Công việc của bố là người tiến hành xây dựng công tác Đảng, công tác chính trị để cho cán bộ chiến sĩ trong đơn vị có bản lĩnh chính trị vững vàng, trung thành với đảng với Tổ quốc, có ý chí mạnh mẽ, vững vàng yên tâm huấn luyện, tạo mối đoàn kết trong đơn vị, sẵn sàng chiến đấu và hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Một trái tim luôn giữ lửa cho người khác, lặng lẽ đứng phía sau, giữ cho những ngọn đuốc trẻ không bao giờ tắt.
Vậy trong quân ngũ thử thách lớn nhất của một chính trị viên thời bình là gì hả bố?
Khó nhất là giữ mình trước khi giữ người khác. Thời bình tưởng là dễ, nhưng thật ra rất khó. Không còn tiếng súng thúc giục, mà chỉ còn tiếng gọi của trách nhiệm và sự tự giác. Cám dỗ ở khắp mọi nơi, sự lơ là dễ dẫn đến mất cảnh giác, áp lực cũng nặng hơn vì ai cũng nghĩ:“Thời bình mà, có gì đâu.”.Vậy nên bố phải làm gương trong từng lời nói, từng hành động, từng quyết định nhỏ nhất. Bố hay nói với chiến sĩ của mình:“Làm người tử tế khó hơn làm người hùng.” Chính bố cũng phải tự nhắc mình điều đó mỗi ngày.
Bố có khi nào cảm thấy mệt, thấy muốn buông bỏ công việc lúc đấy không?
Nét mặt ông suy tư hơn, lời nói chậm rãi “Có chứ con. Có những đêm bố thức trắng vì một cậu chiến sĩ trẻ vi phạm kỷ luật. Có những ngày bố đau đáu giữa tình người và kỷ luật. Có lúc tự hỏi mình liệu có đủ kiên nhẫn hay không. Nhưng rồi chỉ cần nhìn thấy cán bộ, chiến sĩ của mình trưởng thành qua từng ngày, thấy họ sống tốt hơn hôm qua một chút là bố biết mọi nỗ lực đều xứng đáng. Làm chính trị viên thời bình, bố không mang quân ra trận nhưng bố là “ người thầy” trực tiếp lên lớp, giáo dục chính trị, giáo dục truyền thống cho cán bộ chiến sĩ của mình để từng người hiểu và nhận thức sâu sắc về truyền thống cách mạng Việt Nam,truyền thống anh hùng của Quân đội để từ đó nâng cao bản lĩnh chính trị, hoàn thiện phẩm chất đạo đức góp phần xây dựng Quân đội ngày càng vững mạnh. Đó là điều khiến bố không bao giờ bỏ cuộc.”
Bố còn nhớ kỷ niệm nào khiến bố xúc động nhất không?
Ánh mặt ông rạng sáng lên nhớ về hoài niệm cũ “Có một cậu chiến sĩ trẻ bồng bột phạm lỗi lớn. Ai cũng muốn kỷ luật thật nặng nhưng khi nhìn vào mắt cậu ấy, bố chỉ thấy một đứa trẻ đang sợ hãi và lạc đường. Bố bảo: “Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó. Không ai sai phạm mãi nếu nhận thức đúng và biết sửa sai thì hãy cho đồng chí đồng đội cợ hội”. Cậu chiến sĩ ấy sau này trở thành chiến sĩ huấn luyện giỏi nhất đơn vị. Nhiều năm sau, cậu trở về thăm bố tôi, ôm bố tôi thật chặt và nói: “Nếu ngày đó thủ trưởng không cho em cơ hội ,thì em sẽ không có được thành quả như ngày hôm nay. Đó là khoảnh khắc khiến bố hiểu:Một lời nói đúng lúc có thể cứu cả một đời người.
Thế hệ trẻ chúng con bây giờ khác xưa nhiều lắm, bố có lo thế hệ trẻ bây giờ mất đi ngọn lửa yêu nước không?
Bố nói “Có chứ, trong thời hiện đại này ồn ào quá người ta dễ quên tiếng nói của chính mình. Lý tưởng dễ lung lay, chữ “đoàn kết” dễ phai. Nhưng bố không bi quan.Vì qua bao thế hệ bố dẫn dắt,bố thấy được khi người trẻ được trao niềm tin,trao cơ hội đúng lúc thì họ luôn biết cách tỏa sáng. Điều họ cần không phải những bài giảng dài, mà là những tấm gương sống thật. Những câu chuyện thật và những người thầy thật. Bố mong con và thế hệ của con cũng sẽ giữ lấy sự trong trẻo ấy.
Bố ơi! Nếu có một điều bố muốn con mang theo suốt đời, một điều để con hiểu về nghề lính – và về chính bố thì đó là điều gì?”
Giọng ông trầm lắng “Chỉ một điều thôi con ạ! Bình yên không bao giờ tự nhiên mà có. Hòa bình hôm nay là công sức của những thế hệ đi trước, là mồ hôi, là xương máu, là kỷ luật, là trách nhiệm, là những người đã anh dũng hi sinh cho nền độc lập tự do cho Tổ quốc, cho dân tộc. Nếu con sống tử tế, sống có lý tưởng, sống biết nghĩ cho người khác thì đó chính là cách con tiếp nối bố rồi.
Bố ạ…Hôm nay, con mới hiểu rằng anh hùng không chỉ là người cầm súng, mà còn là người đứng lặng sau ánh sáng, giữ cho ngọn lửa của cả đơn vị không bao giờ tắt. Con tự hào vì bố! người lính thời bình, người chính trị viên thầm lặng, người đã cho con biết sống tử tế, biết giữ lấy trái tim mình
dù cuộc đời có nhiều sóng gió. Những câu chuyện của bố là ngọn lửa nhắc nhở chúng con yêu nước không chờ đến khi có chiến tranh , yêu nước bắt đầu từ chính mỗi việc chúng ta làm hôm nay.
Con cảm ơn bố…vì cả một đời đã không sống cho riêng mình.


