NGỌN LỬA HOA TRONG MÙA ĐẠN BOM – CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG NGUYỄN QUỐC TRỊ
NGỌN LỬA HOA TRONG MÙA ĐẠN BOM – CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG NGUYỄN QUỐC TRỊ
NGỌN LỬA HOA TRONG MÙA ĐẠN BOM – CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG NGUYỄN QUỐC TRỊ
Trong một buổi sinh hoạt chi đoàn, giữa không gian lặng yên, các đoàn viên thanh niên chăm chú lắng nghe câu chuyện về người con ưu tú của quê hương Nghệ An – Nguyễn Quốc Trị. Ông sinh năm 1921 tại làng Phượng Kỷ, xã Đà Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An – mảnh đất giàu truyền thống yêu nước. Từ thuở thanh niên, khi thực dân Pháp còn áp bức, bắt dân ta đi làm phu, ông đã đứng lên đấu tranh. Vì hoạt động chống Pháp, ông bị bắt giam. Nhưng xiềng xích không thể trói buộc được ý chí người chiến sĩ trẻ. Khi phát xít Nhật đảo chính Pháp, tình hình đất nước rối ren. Ông cùng anh em phá ngục, gia nhập đội tự vệ, cầm vũ khí chống lại kẻ thù. Trong trận đánh đầu tiên, đơn vị của ông đã tiêu diệt mười tên địch, đốt cháy năm xe quân sự – một khởi đầu rực lửa cho cuộc đời binh nghiệp. Sau thành công của Cách mạng Tháng Tám, Nguyễn Quốc Trị tham gia bộ đội chủ lực. Cuối năm 1946, đầu 1947, ông có mặt trong nhiều trận đánh ác liệt ở Vinh, Huế, Đông Hà – những nơi lửa đạn không ngừng cháy. Đỉnh cao chiến công của ông là trong Chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950. Với cương vị trung đội trưởng, ông chỉ huy một trung đội dũng cảm đánh bật hai trung đội thuộc binh đoàn Lơ-pa-giơ của Pháp, tiêu diệt và bắt sống 22 tên địch, góp phần phá tan kế hoạch hợp quân của chúng. Trí tuệ, bản lĩnh và lòng quả cảm của ông đã trở thành niềm tự hào của quân đội ta. Ngày 19-5-1952, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân – là một trong bốn Anh hùng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ngày 10-10-1954, khi đoàn quân tiến về tiếp quản Thủ đô, ông là Trung đoàn trưởng Trung đoàn Thủ Đô thuộc Đại đoàn Quân Tiên Phong. Giữa quảng trường lịch sử, trong niềm vui vỡ òa của ngày giải phóng, ông vinh dự kéo lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa bầu trời Hà Nội – khoảnh khắc thiêng liêng mà mỗi người nghe kể đều không khỏi xúc động. Nhưng cuộc đời người anh hùng ấy không dừng lại ở những vinh quang. Ngày 16-8-1967, khi trở về thăm quê Phượng Kỷ, trên đường ra động viên bộ đội pháo cao xạ, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ. Ông hy sinh giữa quê hương mình – như ngọn lửa hoa bừng sáng rồi lặng lẽ hóa thân vào đất mẹ. Câu chuyện khép lại, nhưng ánh mắt các đoàn viên vẫn ánh lên niềm tự hào. Họ hiểu rằng, thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình là nhờ máu xương của những người đi trước. Ngọn lửa của Anh hùng Nguyễn Quốc Trị vẫn cháy mãi – trong trái tim tuổi trẻ, trong màu áo xanh thanh niên, và trong khát vọng dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp.



