“Ngọn lửa Hương Khê và người thủ lĩnh không khuất phục”
Phan Đình Phùng (1847–1895) là lãnh tụ tiêu biểu của phong trào Cần Vương chống Pháp cuối thế kỷ XIX. Ông lãnh đạo cuộc khởi nghĩa Hương Khê, một trong những cuộc khởi nghĩa có quy mô và tổ chức mạnh nhất trong phong trào Cần Vương.
Sau khi thực dân Pháp từng bước mở rộng xâm lược Việt Nam, phong trào Cần Vương bùng lên ở nhiều địa phương. Tại Hà Tĩnh, Phan Đình Phùng trở thành một trong những lãnh tụ tiêu biểu của phong trào.
Phan Đình Phùng vốn là một quan lại triều Nguyễn, nhưng trước tình cảnh đất nước bị xâm lược, ông lựa chọn con đường chống Pháp. Ông trở về quê hương, tập hợp lực lượng và xây dựng căn cứ ở vùng núi Hương Khê.
Cuộc khởi nghĩa Hương Khê kéo dài nhiều năm. Nghĩa quân tổ chức lực lượng chặt chẽ, xây dựng căn cứ, chế tạo vũ khí và vận dụng địa hình rừng núi để chống lại quân Pháp.
Một trong những người cộng sự quan trọng của Phan Đình Phùng là Cao Thắng. Ông đã tổ chức nghĩa quân nghiên cứu, chế tạo súng theo mẫu súng của quân Pháp, thể hiện khả năng sáng tạo đáng chú ý trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Thực dân Pháp nhiều lần tìm cách đàn áp nghĩa quân nhưng gặp phải sự chống trả quyết liệt.
Phan Đình Phùng cũng nhiều lần được đối phương tìm cách dụ hàng, nhưng ông kiên quyết từ chối.
Năm 1895, Phan Đình Phùng qua đời sau nhiều năm chiến đấu. Cuộc khởi nghĩa Hương Khê sau đó dần suy yếu.
Phong trào cuối cùng không giành được thắng lợi, nhưng hình ảnh Phan Đình Phùng trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và khí tiết.
Điều đáng quý trong câu chuyện của ông là sự lựa chọn. Khi đứng trước một đất nước đang bị xâm lược, ông đã lựa chọn con đường khó khăn nhất: rời bỏ cuộc sống và địa vị của mình để đứng về phía cuộc đấu tranh của nhân dân.



