Bài viết

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT (2)

Tây Ninh13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn luôn sống mãi trong ký ức của nhiều thế hệ. Với tôi, câu chuyện về người ông ngoại – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến – là ngọn lửa âm thầm nhưng mãnh liệt, thắp sáng trong tôi lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc.Ông tôi không phải là một người nổi tiếng, cũng không có những chiến công được ghi trong sách sử. Nhưng với gia đình tôi, ông là một người anh hùng thực sự. Năm mười tám tuổi, ông rời quê hương lên đường nhập ngũ, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi kể lại, ông chỉ cười hiền: “Ngày đó ai cũng vậy, Tổ quốc gọi thì đi thôi.”Những năm tháng chiến đấu của ông đầy gian khổ. Ông từng hành quân xuyên rừng, ngủ dưới hầm, ăn cơm vắt và uống nước suối. Có những ngày mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng, nhưng vẫn phải bám trụ trận địa. Ông kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là đói hay rét, mà là khi chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình.Có lần, đơn vị ông bị phục kích. Trong làn đạn dày đặc, một người đồng đội thân thiết đã hy sinh để cứu ông. Khi kể đến đây, giọng ông chùng xuống, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về quá khứ. Ông nói: “Ông sống được đến hôm nay là nhờ sự hy sinh của biết bao người khác.”Sau chiến tranh, ông trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng ông chưa bao giờ than vãn. Ông luôn sống giản dị, chăm chỉ làm việc và dạy con cháu phải biết trân trọng hòa bình.Mỗi tối, tôi thường ngồi bên ông, nghe ông kể chuyện. Những câu chuyện không hề khô khan mà rất chân thực, xúc động. Từ đó, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người.Câu chuyện của ông không chỉ là một ký ức cá nhân mà còn là một phần của lịch sử dân tộc. Nó giúp tôi nhận ra trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay: phải học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh ấy. Ảnh bộ đội thời kháng chiến Dù thời gian có trôi qua, dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng “ngọn lửa” từ những câu chuyện như của ông tôi vẫn luôn cháy mãi. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của niềm tin vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn