Ngọn lửa không bao giờ tắt
sự hi sinh của những người cựu chiến binh
Nếu ai hỏi em: “Lịch sử là gì?”, em sẽ không trả lời bằng những trang sách khô khan, mà bằng hình ảnh của một con người rất gần gũi – một nhân chứng sống của những năm tháng hào hùng. Đó là ông Hà Văn Kiều, người mà em có cơ hội được lắng nghe và ghi lại câu chuyện đời đầy tự hào.
Ông Hà Văn Kiều sinh ngày 12 tháng 6 năm 1952, hiện đang sinh sống tại tổ dân phố 5A, phường Bá Xuyên, thành phố Sông Công, tỉnh Thái Nguyên. Năm nay, ở tuổi 74, mái tóc ông đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên mỗi khi nhắc đến một thời tuổi trẻ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Năm 1971, khi mới tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã lên đường nhập ngũ. Không do dự, không tiếc nuối, ông cùng bao thanh niên thời bấy giờ mang trong tim một lý tưởng lớn lao: bảo vệ Tổ quốc. Ông tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam ác liệt, nơi bom đạn kẻ thù dội xuống ngày đêm, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Không chỉ chiến đấu vì độc lập dân tộc, ông còn tham gia làm nhiệm vụ quốc tế cao cả, giúp đỡ nước bạn Lào. Những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội đã vượt qua biết bao gian khổ, thiếu thốn, đối mặt với bệnh tật và hiểm nguy. Nhưng chính trong gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng thêm gắn bó keo sơn – như những ngọn lửa nhỏ hợp lại thành ngọn lửa lớn, cháy mãi không tàn.
Với những cống hiến to lớn đó, ông đã vinh dự được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Giải phóng, Huân chương Chiến công, Huân chương Kháng chiến, Huân chương Hữu nghị Việt – Lào. Đặc biệt, ông còn được ghi nhận với 40 năm tuổi Đảng – một minh chứng cho sự kiên trung, bền bỉ và lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng cách mạng.
Hòa bình lập lại, năm 1976, ông được cử đi học tại Trường Cao đẳng Kỹ thuật ở Liên Xô – một bước ngoặt mới trong cuộc đời. Sau khi hoàn thành khóa học, năm 1980 ông trở về nước và công tác tại Công ty Diesel Sông Công. Suốt hơn hai mươi năm làm việc, ông luôn là người cán bộ tận tụy, trách nhiệm, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Đến năm 2005, ông nghỉ hưu. Nhưng “nghỉ hưu không có nghĩa là ngừng cống hiến”, ông tiếp tục tham gia công tác tại địa phương, đảm nhiệm nhiều vai trò trong tổ chức và các đoàn thể. Ông là người cán bộ mẫu mực, gần gũi, luôn hết lòng vì cộng đồng. Mãi đến năm 2022, ông mới chính thức nghỉ công tác tại phường.
Nghe ông kể chuyện, em không chỉ thấy một cuộc đời, mà còn thấy cả một thời đại. Những câu chuyện của ông không phải là những dòng chữ khô cứng, mà là những ký ức sống động, thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của một thế hệ anh hùng.
Em nhận ra rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng xương máu của biết bao người như ông Hà Văn Kiều. Những con người bình dị mà vĩ đại ấy chính là “những ngọn lửa” đã thắp sáng lịch sử dân tộc.
Câu chuyện của ông không chỉ là quá khứ, mà còn là bài học cho hiện tại và tương lai. Nó nhắc nhở chúng em – thế hệ trẻ hôm nay – phải biết trân trọng, biết ơn và sống xứng đáng với những hy sinh to lớn ấy. Chúng em không cầm súng ra chiến trường, nhưng sẽ học tập thật tốt, rèn luyện thật chăm, để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
“Thời hoa lửa” đã qua đi, nhưng ngọn lửa ấy vẫn còn cháy mãi – cháy trong ký ức của những người lính, và cháy trong trái tim của thế hệ trẻ chúng em hôm nay.



