“Ngọn lửa không bao giờ tắt”.
Với bác sĩ Đặng Thùy Trâm (mãi mãi tuổi 28, quê Hà Nội), những năm tháng băng rừng lội suối, vừa cầm dao mổ cứu người dưới hầm sâu, vừa cầm súng bảo vệ bệnh xá tại chiến trường Quảng Ngãi là một bản tình ca rực lửa của lòng yêu nước.
Tốt nghiệp đại học y khoa, gác lại cuộc sống bình yên nơi thủ đô, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường miền Nam giữa lúc cuộc chiến cam go nhất. Với chiếc ba lô trên vai và lý tưởng rực cháy trong tim, người con gái Hà Nội mảnh mai ấy đã trụ vững tại bệnh xá Đức Phổ – nơi bom cày đạn xới mỗi ngày. “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” sau này đã trở thành cuốn sổ ghi chép chân thực nhất về một thời hoa lửa của cả một thế hệ.
Công việc của chị và những cô gái thanh niên xung phong phục vụ tại bệnh xá vô cùng khốc liệt. Giữa rừng sâu thiếu thốn thuốc men, chị phải thực hiện những ca phẫu thuật dưới ánh đèn dầu, trong tiếng gầm rú của máy bay địch. Có những đêm, một mình chị cùng hai nhân viên y tế phải vừa cáng thương binh đi lánh nạn, vừa đối mặt với những trận càn quét dồn dập. Chị viết trong nhật ký: “Đời mình là một bài ca chiến đấu”, khẳng định niềm tin sắt đá dù cái chết luôn cận kề.
Ngày 22/6/1970, trong một trận càn lớn, chị đã dũng cảm cầm súng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ thương binh và bệnh xá. Chị ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần của chị – một tâm hồn yêu văn chương, khao khát hòa bình nhưng không bao giờ lùi bước trước kẻ thù – đã trở thành ngọn đuốc soi sáng cho biết bao thế hệ thanh niên.
Hòa bình lập lại, tên chị được đặt cho những ngôi trường, những bệnh viện lớn, nhưng sâu sắc nhất vẫn là hình ảnh “chị Thùy” dịu dàng mà kiên cường trong lòng nhân dân. Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm không chỉ là ký ức về một cá nhân, mà là biểu tượng cho sự hy sinh cao cả của giới trí thức trẻ Việt Nam, những người đã biến nỗi đau thành sức mạnh để viết nên trang sử vàng cho dân tộc.



