NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Huỳnh Việt Tài - Trường THPT Văn Ngọc Chính
Có những ngọn lửa bùng cháy rực rỡ rồi lụi tàn theo năm tháng. Nhưng cũng có những ngọn lửa không được tạo nên từ củi hay than, mà được thắp lên bằng lòng yêu nước, bằng ý chí kiên cường và sự hy sinh của biết bao thế hệ người Việt Nam. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, ngọn lửa ấy vẫn âm thầm cháy trong trái tim của mỗi người dân, nhắc nhở chúng ta về một thời hoa lửa oanh liệt và về giá trị thiêng liêng của độc lập, tự do.
Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản hùng ca được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của hàng triệu con người bình dị. Họ không phải ai cũng là những vị tướng lừng danh, cũng không phải ai cũng được ghi tên vào sách sử. Có người là anh bộ đội trẻ vừa rời ghế nhà trường, có người là cô thanh niên xung phong tuổi mười tám đôi mươi, có người là người mẹ lặng lẽ tiễn chồng, tiễn con ra chiến trường rồi chờ đợi trong vô vọng. Họ mang trong tim một niềm tin mãnh liệt rằng rồi sẽ có một ngày đất nước sạch bóng quân thù, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời hòa bình.
Chiến tranh là mất mát, là chia ly, là những bữa cơm thiếu vắng người thân và những giọt nước mắt lặng thầm. Nhưng cũng chính trong gian khổ ấy, phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam lại tỏa sáng. Trước bom đạn, họ không lùi bước. Trước hiểm nguy, họ vẫn nắm chặt tay nhau để tiến về phía trước. Họ hiểu rằng nếu hôm nay không dũng cảm đứng lên, thì ngày mai con cháu sẽ không bao giờ được sống trong tự do.
Để đổi lấy nền hòa bình hôm nay, biết bao người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của mình. Có những người mẹ bạc trắng mái đầu vì chờ con, có những người vợ dành cả tuổi xuân để đợi chồng trở về. Những sự hy sinh ấy không thể đong đếm bằng bất kỳ giá trị vật chất nào. Chính họ đã viết nên câu chuyện đẹp nhất về lòng yêu nước, về tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.
Là thế hệ sinh ra trong hòa bình, chúng em chưa từng nghe tiếng bom rơi hay chứng kiến những ngày tháng khốc liệt của chiến tranh. Nhưng mỗi lần đọc lại những trang sử, nghe những câu chuyện của các cựu chiến binh hay đứng trước Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, em càng thấm thía rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có. Đó là món quà vô giá được đánh đổi bằng biết bao xương máu của cha ông.
Vì thế, trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay không chỉ là ghi nhớ lịch sử mà còn phải sống xứng đáng với sự hy sinh ấy. Chúng em cần học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, nuôi dưỡng lòng yêu nước, giữ gìn bản sắc dân tộc và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Mỗi việc làm tốt, mỗi hành động đẹp đều là cách để tiếp nối ngọn lửa mà các thế hệ đi trước đã trao lại.
Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng ngọn lửa yêu nước sẽ không bao giờ tắt. Nó vẫn cháy trong từng trang sử, trong màu cờ đỏ thắm, trong những khúc ca về Tổ quốc và trong trái tim của mỗi người Việt Nam. Chúng em nguyện gìn giữ và truyền lại ngọn lửa ấy cho các thế hệ mai sau, để đất nước mãi trường tồn, hòa bình và phát triển. Đó chính là lời tri ân chân thành nhất dành cho những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.



