Bài viết

Ngọn lửa không bao giờ tắt (8)

Quảng Ninh18/07/2026Phạm Gia Huệ (LCĐ Khoa Ngoại ngữ, Trường ĐHHL)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT – CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN TRỖI Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, có rất nhiều người con ưu tú đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc. Mỗi người đều để lại những câu chuyện cảm động, trở thành tấm gương sáng cho các thế hệ noi theo. Trong số đó, câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi là câu chuyện khiến tôi xúc động và khâm phục nhất. Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 trong một gia đình lao động nghèo tại Quảng Nam. Từ nhỏ, ông đã sớm hiểu được nỗi khổ của người dân dưới ách áp bức và nuôi dưỡng lòng yêu nước sâu sắc. Khi trưởng thành, ông tham gia hoạt động cách mạng và trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Năm 1964, đế quốc Mỹ tăng cường can thiệp vào miền Nam Việt Nam. Khi đó, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara chuẩn bị đến Sài Gòn để chỉ đạo chiến tranh. Tổ chức cách mạng giao cho Nguyễn Văn Trỗi nhiệm vụ đặc biệt: đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm ngăn chặn đoàn xe của McNamara. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Nguyễn Văn Trỗi hiểu rằng nếu bị phát hiện, ông có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Thế nhưng, vì lòng yêu nước và tinh thần chiến đấu vì độc lập dân tộc, ông vẫn sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Trong quá trình chuẩn bị, không may ông bị địch phát hiện và bắt giữ. Sau khi bị bắt, Nguyễn Văn Trỗi phải chịu nhiều hình thức tra tấn dã man nhằm khai thác thông tin về tổ chức cách mạng. Tuy nhiên, dù bị tra tấn đến mức nào, ông vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Kẻ thù tìm mọi cách lung lạc ý chí của ông nhưng đều thất bại. Nguyễn Văn Trỗi không tiết lộ bất kỳ bí mật nào, quyết tâm bảo vệ đồng đội và tổ chức của mình. Trong thời gian bị giam giữ, ông luôn thể hiện tinh thần lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của cách mạng. Dù biết mình có thể phải đối mặt với cái chết, ông vẫn không hề run sợ. Ngày 15 tháng 10 năm 1964, chính quyền Sài Gòn quyết định xử bắn Nguyễn Văn Trỗi. Sáng hôm đó, ông được đưa ra pháp trường. Trước họng súng của kẻ thù, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ phong thái bình tĩnh và hiên ngang. Khi bịt mắt để chuẩn bị thi hành án, ông kiên quyết từ chối. Ông muốn được nhìn thấy Tổ quốc, nhìn thấy bầu trời quê hương trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình. Trước khi những loạt đạn vang lên, Nguyễn Văn Trỗi đã hô vang những lời bất hủ: “Đả đảo đế quốc Mỹ!” “Hồ Chí Minh muôn năm!” “Việt Nam muôn năm!” Những tiếng hô ấy vang vọng như lời khẳng định về lòng yêu nước, ý chí bất khuất và niềm tin son sắt vào thắng lợi của dân tộc Việt Nam. Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống khi mới 24 tuổi. Tuổi đời còn rất trẻ, tương lai còn ở phía trước, nhưng ông đã lựa chọn cống hiến tất cả cho độc lập dân tộc. Sự hy sinh của ông đã gây xúc động mạnh mẽ không chỉ đối với nhân dân Việt Nam mà còn đối với bạn bè quốc tế. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ hiên ngang trước cái chết đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến. Khi tìm hiểu về câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi, tôi cảm thấy vô cùng khâm phục. Điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là việc ông dám đối mặt với cái chết, mà là sự bình tĩnh, bản lĩnh và niềm tin không bao giờ lay chuyển vào lý tưởng cách mạng. Ngày nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập và phát triển trong điều kiện tốt hơn rất nhiều. Vì vậy, thế hệ trẻ cần biết trân trọng những hy sinh to lớn của cha ông đi trước. Câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi nhắc nhở chúng ta phải sống có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến cho đất nước. Dù thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, ngọn lửa yêu nước mà Nguyễn Văn Trỗi thắp lên vẫn luôn cháy sáng trong lòng các thế hệ người Việt Nam. Ông mãi mãi là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí kiên cường để thế hệ trẻ hôm nay học tập và noi theo."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn