Ngọn lửa không bao giờ tắt
Ở một bản nhỏ thuộc huyện Sìn Hồ, tỉnh Lai Châu, người mẹ dân tộc Mông sống trong căn nhà gỗ đơn sơ giữa núi rừng. Chồng mẹ tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp rồi hy sinh khi làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận chuyển lương thực lên chiến trường Tây Bắc. Hai người con trai lớn lên trong những câu chuyện về lòng yêu nước của cha, lần lượt viết đơn tình nguyện nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt.
Ngày tiễn các con lên đường, mẹ không khóc. Bà chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho mỗi người một chiếc túi thổ cẩm, ít ngô rang, vài lát thịt gác bếp và dặn: "Đã là người lính thì phải giữ trọn lời thề với Tổ quốc." Sau đó, mẹ lại cùng bà con lên nương, trồng lúa, gùi lương thực, góp từng hạt gạo cho tiền tuyến.
Nhiều năm sau, cả hai người con đều hy sinh. Tin dữ đến vào những ngày mưa rừng kéo dài. Mẹ lặng lẽ đặt hai tấm giấy báo tử lên bàn thờ rồi thắp nén hương thơm. Từ đó, căn bếp nhỏ của mẹ vẫn luôn đỏ lửa. Bà bảo, ngọn lửa ấy là để sưởi ấm ký ức về chồng và các con, cũng là ngọn lửa của niềm tin vào hòa bình.
Được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu. Với bà, phần thưởng lớn nhất là được thấy bản làng đổi mới, trẻ em được đến trường và tiếng khèn lại vang vọng khắp núi rừng Lai Châu.


