NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Là một đoàn viên thanh niên, mỗi lần được đến Khu di tích lịch sử quốc gia Đại đội Thanh niên xung phong 915 ở Gia Sàng, Thái Nguyên, tôi đều cảm thấy lòng mình lắng lại trước sự hy sinh cao cả của những người đi trước.
Đêm 24 tháng 12 năm 1972 đã trở thành dấu mốc không thể nào quên. Trong lúc làm nhiệm vụ bốc dỡ hàng hóa chi viện cho chiến trường miền Nam tại ga Lưu Xá, 60 cán bộ, đội viên Đại đội 915 và Đại đội 91 đã anh dũng hy sinh dưới trận bom ác liệt của không quân Mỹ.
Họ đều còn rất trẻ. Có người mới mười bảy, mười tám tuổi, còn mang trong mình biết bao ước mơ và hoài bão. Thế nhưng, trước lời Tổ quốc gọi, họ sẵn sàng gác lại tuổi xuân để dấn thân vào nơi gian khó nhất.
Đứng trước khu tưởng niệm hôm nay, tôi hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Mỗi tấc đất quê hương đều được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ.
Là đoàn viên thanh niên thời đại mới, tôi tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn, học tập tốt hơn, rèn luyện tốt hơn và tích cực tham gia các phong trào tình nguyện để tiếp nối truyền thống vẻ vang của các anh chị thanh niên xung phong năm xưa.
Ngọn lửa của Đại đội 915 không chỉ là ký ức của lịch sử mà còn là ngọn đuốc soi đường để tuổi trẻ hôm nay tiếp tục cống hiến vì quê hương, đất nước.
Hy vọng bài viết này có thể truyền thêm động lực và niềm tự hào về truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.



