Khác

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT: NƠI KÝ ỨC HÒA VÀO TƯƠNG LAI

Quảng Ninh17/07/2026Nguyễn Đỗ Bảo Ngọc (LCĐ Khoa Ngoại ngữ, Trường Đại học Hạ Long)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào một buổi chiều cuối thu nắng nhạt gieo nhẹ trên khoảng sân nhỏ, dưới bóng mát của tán lá xạc xào, có một cuộc trò chuyện lặng lẽ nhưng chứa đựng cả một bầu trời ký ức hào hùng của dân tộc. Trên chiếc ghế gỗ sờn cũ, bà Lan – người cựu thanh niên xung phong năm xưa, nay đã là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – khẽ vuốt ve tấm huân chương đã ngả màu thời gian. Bên cạnh bà, Tuấn – cậu học sinh lớp 11 – đang nắn nót ghi chép từng câu chữ, như sợ bỏ lỡ bất kỳ mảnh ghép nào của lịch sử.

“Bà ơi, thời đó… có đáng sợ không ạ?” – Tuấn hỏi khẽ, giọng rụt rè.

Bà mỉm cười, đôi mắt xa xăm nhìn vào khoảng không như đang ngược dòng thời gian về lại những năm tháng thanh xuân đầy gian khổ: “Có chứ con. Nhưng cái đáng sợ nhất không phải là bom đạn… mà là mất nước.”

Lời nói giản dị của bà chứa đựng cả lý tưởng của một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Thời con gái, bà Lan từng là cô gái thanh niên xung phong dũng cảm, chẳng quản ngại hiểm nguy băng rừng vượt suối để dẫn đường, tải lương, chuyển thư mật. Chiến tranh khốc liệt đã cướp đi người chồng thân yêu của bà trên chiến trường ác liệt. Ngày nhận tin dữ, bà không khóc thành tiếng. Nén nỗi đau xé lòng vào bên trong, bà lặng lẽ bước tiếp con đường cách mạng, thực hiện trọn vẹn lời hẹn ước thiêng liêng: “Nếu anh ngã xuống, em thay anh đi tiếp”.

Không chỉ có bà Lan, cả ngôi làng nhỏ ấy đều là những “nhân chứng sống” của một thời hoa lửa. Đó là bác Tư thương binh dù mất một chân vẫn tràn đầy lạc quan; là ông Năm cựu cán bộ Đoàn tận tụy; là cô Hạnh dũng cảm giấu tài liệu mật dưới gánh rau ra chợ mỗi ngày… Những con người vô danh, bình dị ấy đã cùng nhau dệt nên trang sử vàng của quê hương bằng lòng yêu nước nồng nàn và sự hy sinh thầm lặng.

Khi Tuấn hỏi: “Bà ơi, bà có hối hận không?”

Bà nhẹ nhàng lắc đầu, giọng trầm ấm đầy bao dung: “Không con ạ. Vì nhờ những năm tháng ‘hoa lửa’ ấy… mà hôm nay con được ngồi đây, yên bình học tập.”

Cơn gió chiều thoảng qua làm xào xạc những tán lá ngoài sân, mang theo hơi thở của hòa bình, tự do. Giây phút ấy, cậu học trò nhỏ chợt nhận ra một điều thiêng liêng: Những con người bình dị của thế hệ đi trước chính là những người giữ lửa. Họ đã thắp lên ngọn lửa của niềm tin, lòng yêu nước và ý chí bất khuất.

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng ngọn lửa đỏ rực từ những năm tháng gian lao ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn đang âm ỉ cháy và truyền sang thế hệ trẻ hôm nay – những đoàn viên, thanh niên của trường Đại học Hạ Long – nhắc nhở chúng ta sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn