Cựu chiến binh

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT Ở DÒNG THẠCH HÃN

Tác phẩm kể về hành trình của một người lính trẻ tình nguyện rời ghế nhà trường để bước vào cuộc chiến khốc liệt nhất mùa hè năm 1972 tại "địa ngục trần gian" Quảng Trị. Qua những ký ức sống động về tình đồng đội và sự hy sinh, bài viết mong muốn khơi dậy lòng tự hào dân tộc và tinh thần cống hiến của thế hệ trẻ Gen Z ngày nay.

Thái Nguyên12/04/2026Nguyễn Xuân Duy (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa lòng thành phố nhộn nhịp, tôi tìm đến căn nhà nhỏ của bác Trần Thái Bình – một người cựu binh già với đôi mắt vẫn tinh anh dù đã hằn in vết bụi thời gian. Trên bàn thờ của bác, bên cạnh những nén hương trầm là một chiếc bình tông cũ và một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng. Bác mỉm cười, bảo tôi: "Đó là tất cả những gì bác còn lại từ mùa hè năm ấy – mùa hè đỏ lửa 1972".

Bác Bình kể, năm 1971, khi đang là sinh viên năm thứ hai, tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc bác và hàng ngàn sinh viên khác tạm gác bút nghiên để lên đường. "Lúc đó trẻ lắm, chẳng nghĩ gì đến cái chết, chỉ thấy trong lòng hừng hực một ngọn lửa muốn được bảo vệ quê hương," bác nhớ lại.

Sau những tháng ngày huấn luyện gian khổ, bác được biên chế vào Trung đoàn 95, hướng về mảnh đất Quảng Trị - nơi lúc bấy giờ đang là tâm điểm của cả thế giới.

Khi nhắc đến Thành cổ, giọng bác bỗng trầm hẳn xuống. Đó là những ngày mà bầu trời Quảng Trị không bao giờ xanh, chỉ có màu xám xịt của khói bom và màu đỏ của lửa. Bác kể về dòng sông Thạch Hãn – con đường máu để tiếp tế cho thành.

"Mỗi đêm vượt sông là một lần đối mặt với tử thần. Pháo sáng rực trời, bom nổ tung tóe mặt nước. Nhiều đồng đội của bác đã nằm lại dưới đáy sông khi chưa kịp chạm tay vào bờ bên kia," bác nghẹn ngào.

Trong thành, điều kiện chiến đấu vô cùng khắc nghiệt. Những hầm hào ngập nước, những bữa cơm trộn đầy cát bụi và những cơn sốt rét rừng hành hạ. Nhưng trên hết là tình đồng đội. Bác kể về người bạn thân nhất tên Hùng, người đã đẩy bác ngã xuống hầm khi một quả pháo nổ gần, để rồi chính anh lại là người bị thương nặng và hy sinh trên tay bác. Câu nói cuối cùng của anh: "Hãy sống để kể lại câu chuyện của chúng mình" đã theo bác suốt hơn 50 năm qua.

Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi chợt nhận ra rằng "thời hoa lửa" không chỉ là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa. Đó là những cuộc đời thực, những tuổi xuân thực đã được hiến dâng. Thế hệ chúng tôi, những người sinh ra trong hòa bình, thường chỉ quan tâm đến những xu hướng mạng xã hội, những lo toan cá nhân mà đôi khi quên mất cái giá của sự bình yên mình đang có.

Bác Bình nhìn tôi, bàn tay run run nắm lấy tay tôi: "Cháu ạ, lịch sử không phải để chúng ta buồn đau, mà để chúng ta biết trân trọng cuộc sống này hơn. Các cháu có công nghệ, có tri thức, hãy dùng nó để xây dựng đất nước này đẹp hơn những gì chúng bác từng mơ ước."

Rời khỏi nhà bác Bình, trong lòng tôi vẫn âm vang câu chuyện về dòng sông Thạch Hãn. Ngọn lửa của những năm tháng hoa lửa ấy chưa bao giờ tắt, nó vẫn cháy âm ỉ trong trái tim của những nhân chứng lịch sử và giờ đây, nó đang được truyền sang cho chúng tôi.

Tác phẩm này không chỉ là một bài viết, nó là một lời tri ân, một lời hứa của một người trẻ Gen Z: Chúng tôi sẽ không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn