Khác

Ngọn Lửa Không Tắt (10)

Ngọn Lửa Không Tắt

Quảng Ninh03/07/2026Đặng Phú Quốc (LCĐ Khoa Du lịch, Trường Đại học Hạ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng nhỏ ven sông Hồng, nơi những hàng tre vẫn rì rào trong gió, có một người mà cả làng đều kính trọng gọi là ông Tư. Ít ai biết rằng, đằng sau dáng người gầy gò và mái tóc bạc trắng ấy là cả một chặng đường lịch sử oanh liệt.

Ông Tư từng là một người hoạt động cách mạng từ trước Cách mạng Tháng Tám 1945. Khi ấy, ông chỉ mới mười tám tuổi, mang trong tim ngọn lửa yêu nước cháy bỏng. Ông tham gia rải truyền đơn, liên lạc bí mật, nhiều lần đối mặt với hiểm nguy nhưng chưa từng lùi bước.

Sau này, trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ, ông trở thành một chiến sĩ gan dạ. Một lần bị thương nặng trong trận đánh, ông mất đi một phần chân trái. Trở về quê với danh hiệu thương binh, ông không cho phép mình nghỉ ngơi. Ông tiếp tục tham gia vận động nhân dân, giúp đỡ cách mạng, trở thành một trong những người có uy tín nhất vùng.

Cùng làng với ông Tư là bà Sáu – một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Bà đã tiễn ba người con trai ra chiến trường, và không ai trở về. Nỗi đau ấy không làm bà gục ngã, mà ngược lại, khiến bà càng kiên cường hơn. Bà thường nói:

“Đất nước còn, thì con mình vẫn còn sống trong lòng dân.”

Mỗi buổi chiều, dưới gốc đa đầu làng, ông Tư, bà Sáu và vài cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong lại tụ họp. Họ kể cho lớp trẻ nghe về những năm tháng gian khổ mà hào hùng: những đêm hành quân trong mưa bom, những lần chia nhau từng nắm cơm, hay những giây phút tưởng chừng không thể sống sót.

Lũ trẻ trong làng ban đầu chỉ nghe vì tò mò, nhưng dần dần, chúng lặng đi. Trong ánh mắt của chúng, những con người bình dị ấy bỗng trở thành những “ngọn lửa sống” – thắp lên niềm tự hào và trách nhiệm.

Một hôm, cậu bé Nam – học sinh lớp 12 – hỏi ông Tư:

“Ông ơi, bây giờ hòa bình rồi, tụi con phải làm gì để xứng đáng với thế hệ của ông?”

Ông Tư mỉm cười, ánh mắt hiền từ:

“Không cần làm gì quá lớn lao. Chỉ cần sống tử tế, học hành chăm chỉ, và không quên quá khứ. Như vậy là đủ để ngọn lửa này không bao giờ tắt.”

Gió chiều thổi nhẹ, lá đa rơi lác đác. Những câu chuyện vẫn tiếp tục được kể, như dòng sông không ngừng chảy. Và trong tim mỗi người trẻ, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên – ngọn lửa của ký ức, của lòng biết ơn, và của trách nhiệm với tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Lửa Không Tắt (10) | Câu chuyện thời hoa lửa