NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Câu chuyện về một người lính mang trong mình ngọn lửa yêu nước bền bỉ, không tắt dù chiến tranh đã lùi xa.
Những năm tháng chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông nội tôi nhiều vết thương, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa trong ánh mắt ông. Từ ngày nhập ngũ khi chưa tròn mười tám tuổi, vượt Trường Sơn, đến những trận đánh khốc liệt ở Tây Nguyên, ông luôn mang trong mình niềm tin không lay chuyển.
Sau khi ra Bắc năm 1969, ông tiếp tục công tác trong quân đội. Những tấm huân chương lặng lẽ nằm trong ngăn tủ, không phô trương, như chính con người ông – bình dị và khiêm nhường.
Với tôi, ngọn lửa ấy vẫn cháy, mỗi khi ông kể lại chuyện xưa bằng giọng điềm tĩnh, như nhắc rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có.



