Khác

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT (13)

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Quảng Ninh05/07/2026Trần Ngọc (LCĐ Khoa Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều cuối thu, sân nhà bà Lan nhuộm màu nắng nhạt. Trên chiếc ghế gỗ cũ, bà nhẹ nhàng vuốt ve tấm huân chương đã ngả màu thời gian. Bên cạnh, Tuấn – cậu học sinh lớp 11 – đang chăm chú ghi chép từng lời bà kể.

“Bà ơi, thời đó… có đáng sợ không ạ?” Tuấn hỏi nhỏ.

Bà Lan mỉm cười, ánh mắt xa xăm:

“Có chứ con. Nhưng cái đáng sợ nhất không phải là bom đạn… mà là mất nước.”

Bà từng là một thanh niên xung phong, dẫn đường, tải lương thực, chuyển thư mật. Chồng bà – một chiến sĩ – đã hy sinh trong một trận đánh ác liệt. Ngày nhận tin, bà không khóc. Bà chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc, như lời anh dặn: “Nếu anh ngã xuống, em thay anh đi tiếp.”

Sau này, bà được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Tuấn lặng người. Cậu nhìn đôi bàn tay gầy guộc của bà – đôi bàn tay đã từng băng rừng, vượt suối, nuôi giấu cán bộ cách mạng. Không chỉ bà, cả làng này ngày xưa đều là “nhân chứng lịch sử”: bác Tư – thương binh mất một chân; ông Năm – từng là cán bộ đoàn; cô Hạnh – người đã giấu tài liệu trong những gánh rau ra chợ.

“Bà ơi, bà có hối hận không?” Tuấn hỏi.

Bà Lan lắc đầu, giọng trầm ấm:

“Không con ạ. Vì nhờ những năm tháng ‘hoa lửa’ ấy… mà hôm nay con được ngồi đây, yên bình học tập.”

Gió chiều thổi nhẹ, làm rung những tán lá ngoài sân. Tuấn chợt hiểu:

Những con người bình dị ấy – dù là anh hùng, thương binh hay chỉ là người dân thầm lặng – đều đã góp phần thắp lên một ngọn lửa. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh.

Và ngọn lửa ấy… vẫn cháy mãi trong từng thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT (13) | Câu chuyện thời hoa lửa