Ngọn lửa không tắt (15)
Ngọn Lửa Không Tắt
Trong một buổi sinh hoạt truyền thống của địa phương, em có cơ hội được gặp bác Nguyễn Văn Minh, một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mái tóc bác đã bạc trắng theo thời gian, trên cơ thể vẫn còn những vết thương chiến tranh để lại, nhưng ánh mắt bác vẫn sáng ngời niềm tự hào khi kể về những năm tháng chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Bác Minh sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, mới 18 tuổi bác đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Những năm tháng ở chiến trường vô cùng gian khổ. Có những ngày bộ đội phải hành quân xuyên rừng nhiều giờ liền, thiếu ăn, thiếu nước nhưng vẫn kiên cường bám trụ.
Bác kể rằng điều giúp các chiến sĩ vượt qua mọi khó khăn chính là tình yêu quê hương đất nước và niềm tin vào ngày chiến thắng. Trong một trận chiến ác liệt, bác bị thương nặng ở chân nhưng vẫn cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi đất nước thống nhất, bác trở về quê hương với thương tật mang theo suốt cuộc đời.
Hiện nay, dù tuổi đã cao, bác vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội, thường xuyên gặp gỡ, nói chuyện với thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng. Bác luôn nhắn nhủ rằng: “Các cháu được sống trong hòa bình hôm nay phải biết trân trọng, học tập tốt và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.”
Buổi gặp gỡ với bác Minh đã giúp em hiểu hơn về những hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh đi trước. Câu chuyện của bác như một ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải sống có trách nhiệm, biết ơn những người đã cống hiến cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



