Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn lửa không tắt

Nguyễn Văn Thuần là một người chiến sĩ cách mạng kiên cường, xuất thân từ gia đình nông dân nghèo ở Quảng Ninh. Ông nổi bật với lòng dũng cảm, mưu trí và tinh thần chiến đấu bất khuất trong kháng chiến chống Pháp. Từ một người lính bình thường, ông trưởng thành thành chỉ huy tài năng, lập nhiều chiến công xuất sắc. Không chỉ gan dạ trong chiến đấu, ông còn là người nhân hậu, giàu tình cảm, trở thành tấm gương sáng cho các thế hệ noi theo.

Lâm Đồng08/04/2026Trường Đại Học Phan Thiết (Trường Đại Học Phan Thiết)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng quê nhỏ thuộc Quảng Ninh, cậu bé Nguyễn Văn Thuần lớn lên trong cảnh nghèo khó. Tuổi thơ của cậu không có những ngày rong chơi, mà là chuỗi ngày đi ở đợ, làm lụng vất vả từ khi còn rất nhỏ. Nhưng chính những tháng năm cơ cực ấy đã hun đúc trong cậu một ý chí mạnh mẽ và lòng khao khát đổi thay số phận. Năm 1944, Thuần bị bắt đi lính cho thực dân Pháp. Trong quân ngũ, anh chứng kiến cảnh áp bức, bóc lột và sự tàn bạo của kẻ thù. Đến khi Nhật đảo chính Pháp, anh lại bị bắt làm tù binh, bị tra tấn dã man. Nhưng không gì có thể khuất phục được ý chí của người thanh niên ấy. Sau khi trốn thoát, anh trở về quê và tham gia lực lượng Việt Minh, bắt đầu con đường chiến đấu vì Tổ quốc. Sau Cách mạng Tháng Tám, Thuần xung phong vào bộ đội. Từ một chiến sĩ bình thường, anh nhanh chóng chứng tỏ bản lĩnh của mình qua từng trận đánh. Đồng đội nhớ mãi hình ảnh anh trong một trận năm 1946 – giữa làn đạn dày đặc, anh dũng cảm đẩy xe thuốc nổ phá sập cầu Lai Vu, chặn đường tiếp tế của địch. Tiếng nổ vang lên không chỉ phá tan cây cầu mà còn làm bừng lên niềm tin chiến thắng trong lòng mọi người. Những năm tháng chiến tranh ác liệt tiếp theo, Thuần luôn là người đi đầu. Ở Phủ Thông, anh xông vào đánh giáp lá cà với địch. Ở Phố Ràng, dù bị thương, anh vẫn không rời trận địa. Máu chảy ướt áo, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng lên quyết tâm chiến đấu đến cùng. Đỉnh cao của cuộc đời binh nghiệp là trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Khi ấy, Thuần là Tiểu đoàn phó, trực tiếp chỉ huy mũi tấn công chủ lực. Trước địa hình hiểm trở và sự chống trả quyết liệt của địch, ông cùng đồng đội nghĩ ra nhiều cách đánh sáng tạo: đào hào vây lấn, kéo pháo bằng sức người, kiên trì tiến từng bước nhỏ để bao vây kẻ thù. Trong những ngày khói lửa ấy, hình ảnh Nguyễn Văn Thuần luôn gắn liền với sự bình tĩnh và quyết đoán. Dù bom đạn dội xuống, ông vẫn đứng vững, hô vang khẩu lệnh, dẫn dắt đồng đội tiến lên. Và rồi, chiến thắng đã đến – một chiến thắng làm rạng danh dân tộc Việt Nam. Sau chiến tranh, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với những người từng chiến đấu bên ông, điều đáng quý nhất không phải là danh hiệu, mà là con người của ông – một người chỉ huy dũng cảm, một người đồng đội tận tụy và một con người đầy lòng nhân hậu. Người ta nói, có những ngọn lửa chỉ cháy trong chốc lát, nhưng cũng có những ngọn lửa cháy mãi theo thời gian. Cuộc đời của Nguyễn Văn Thuần chính là một ngọn lửa như thế – ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường, vẫn âm thầm soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn