Ngọn lửa không tắt
Năm ấy, chiến trường miền Nam chìm trong khói lửa. Bom đạn ngày đêm cày xới những cánh rừng, nhưng giữa tất cả, vẫn có những con người âm thầm giữ lại ánh sáng của sự sống.
Đặng Thùy Trâm là một bác sĩ trẻ. Chị rời Hà Nội khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo không chỉ kiến thức y học mà còn là một trái tim đầy nhiệt huyết. Nơi chị đến không phải bệnh viện khang trang, mà là những lán trại đơn sơ giữa rừng sâu.
Một đêm mưa, thương binh được đưa về dồn dập. Tiếng rên đau xen lẫn tiếng bom nổ từ xa. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên gương mặt đầy bùn đất của những người lính. Đặng Thùy Trâm nhanh chóng bắt tay vào công việc. Đôi tay chị run lên vì mệt, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
“Còn thở là còn hy vọng,” chị khẽ nói, như để tự nhắc mình.
Có lúc thuốc men cạn kiệt, chị phải dùng những phương pháp đơn sơ nhất để cứu người. Có lúc chính chị cũng sốt cao vì bệnh, nhưng vẫn cố gắng đứng dậy khi nghe tiếng gọi.
Trong cuốn nhật ký nhỏ luôn mang theo bên mình, chị viết:
“Giữa chiến tranh, sự sống trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Nếu mình ngã xuống, sẽ có người khác đứng lên. Nhưng nếu còn sống, mình phải sống thật xứng đáng.”
Một ngày, bom rơi gần khu trạm xá. Khói bụi mù mịt. Khi mọi người tìm thấy chị, cuốn nhật ký vẫn được giữ chặt trong tay.
Ngọn lửa của chiến tranh có thể thiêu đốt tất cả, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa trong trái tim những con người như chị.
Câu chuyện ấy, cũng như bao câu chuyện khác của “thời hoa lửa”, không chỉ nói về mất mát, mà còn là minh chứng cho lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin không bao giờ tắt của con người Việt Nam.


