Bài viết

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Đà Nẵng30/04/2026Hà Thị Khánh Huyền (Trường TH Hồng Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Câu chuyện về người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi — ngọn đuốc sáng mãi trong lòng thế hệ trẻ Có những cái tên mà lịch sử không bao giờ để quên. Nguyễn Văn Trỗi là một trong số đó — một người thợ điện trẻ tuổi, sinh năm 1940 tại xã Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, lớn lên trong nghèo khó nhưng lớn lên cùng với lòng yêu nước cháy bỏng không bao giờ nguội tắt. Vào những năm đầu thập niên 1960, khi quân Mỹ ồ ạt đổ vào miền Nam, Nguyễn Văn Trỗi — khi ấy đang làm thợ điện tại nhà máy điện Chợ Quán, Sài Gòn — không thể ngồi yên nhìn đất nước bị giày xéo. Ông gia nhập lực lượng biệt động thành, âm thầm hoạt động ngay trong lòng thành phố đang ngập bóng kẻ thù. Năm 1964, khi biết Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara sẽ đến Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi cùng đồng đội lên kế hoạch đặt mìn tại cầu Công Lý — nơi đoàn xe chở McNamara sẽ đi qua. Đó là một quyết định của người đã đặt vận mệnh Tổ quốc lên trên sinh mạng bản thân. Nhưng kế hoạch bị lộ. Ông bị bắt ngay tại chỗ. Trong những tháng ngày bị giam cầm và tra tấn, kẻ thù dùng mọi thủ đoạn để khai thác thông tin, để bẻ gãy ý chí của người thanh niên 24 tuổi ấy. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi không khuất phục. Không một lời khai. Không một giây run sợ. Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại sân vận động Chí Hòa, trước họng súng của kẻ thù, Nguyễn Văn Trỗi từ chối bịt mắt, đứng thẳng người và hô vang: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!" Ông ngã xuống ở tuổi 24 — tuổi mà nhiều người còn đang mơ về tương lai. Nhưng cái chết của Nguyễn Văn Trỗi không phải là sự kết thúc. Đó là ngọn lửa châm vào trái tim hàng triệu người Việt Nam, thổi bùng lên ý chí chiến đấu mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhà thơ Tố Hữu đã viết về ông: người thợ điện ấy đã biến cái chết thành ngọn đuốc sáng mãi cho thế hệ mai sau. Hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi đứng hiên ngang trước pháp trường trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam — được nhắc đến không chỉ trong nước mà vang vọng khắp thế giới.

Hôm nay, những người trẻ ở Hòa Khánh, ở Đà Nẵng, ở khắp mọi miền đất nước bước đi trên con đường hòa bình — con đường được trải bằng xương máu của những người như Nguyễn Văn Trỗi. Nhắc đến tên ông không phải để thương tiếc, mà để nhớ rằng: tự do không bao giờ là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng những trái tim can đảm, những con người dám sống và dám chết vì hai chữ Việt Nam. Câu chuyện được biên tập trong khuôn khổ Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" — Đoàn phường Hòa Khánh, Đà Nẵng, năm 2025.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn