Bài viết

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Tây Ninh05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm vang của một thời “khói lửa” vẫn còn cháy mãi trong ký ức của bao thế hệ. Đó không chỉ là những trận chiến khốc liệt, mà còn là những câu chuyện thấm đẫm tình người – nơi những con người bình dị mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt. Câu chuyện tôi muốn kể lại hôm nay là về người ông của tôi – một người lính đã đi qua chiến tranh với tất cả lòng dũng cảm và tình yêu quê hương sâu sắc. Ông tôi nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Ở tuổi ấy, một độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, là độ tuổi dám theo đuổi lí tưởng của mình. Nên khi Tổ quốc gọi tên, dù đầy luyến tiếc gia đình, ông vẫn đi theo tiếng gọi con tim. Ông kể, ngày rời quê, bà cố chỉ kịp nắm tay ông mà dặn: “Đi đi con, giữ nước là giữ nhà.” Lời dặn giản dị ấy đã trở thành động lực, theo ông suốt những năm tháng nơi chiến trường đầy gian khổ. Chiến tranh không giống những gì ta thường hình dung qua trang sách. Đó là những ngày đói rét triền miên, là những đêm hành quân trong rừng sâu hun hút, là những lần đối mặt với cái chết chỉ trong gang tấc. Ông tôi đã tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Có lần, đơn vị của ông bị bao vây, lương thực cạn kiệt, nhiều đồng đội ngã xuống. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm ít ỏi, cùng nhau vượt qua ranh giới sinh tử. Ông thường nhắc đến một người đồng đội thân thiết – chú Tư. Trong một trận chiến dữ dội, chú đã lấy thân mình che đạn cho đồng đội, trong đó có ông tôi. Nhờ vậy, ông còn sống, còn chú mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần kể lại, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm: “Nếu không có anh Tư, ông đã không thể trở về.” Sự hy sinh ấy không ồn ào, không được nhắc tên nhiều, nhưng lại vô cùng lớn lao và đáng trân trọng. Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về với những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần. Thế nhưng, ông chưa bao giờ than vãn. Ông sống lạc quan, chăm chỉ lao động và luôn nhắc nhở con cháu: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Phải biết trân trọng.” Những lời dạy ấy đã in sâu trong tâm trí tôi, trở thành bài học quý giá về trách nhiệm và lòng biết ơn. Câu chuyện của ông không phải là duy nhất, nhưng là một phần chân thực của lịch sử. Qua đó, tôi hiểu rằng những con người trong thời chiến tranh không hề xa vời – họ chính là ông, là bà, là những người thân quen quanh ta. Họ không phải anh hùng trong sách vở, mà là những con người bình thường đã làm nên những điều phi thường. Và họ xứng đáng được chúng ta tôn trọng, biết ơn, là niềm tự hào của mỗi người con đất Việt. Để thế hệ mai sau khi nhắc đến những vị chiến sĩ đã dũng cảm vì nước vì dân bằng một sự kính trọng và tự hào sâu sắc, hết thảy làm lên một đất nước đầy lòng tự hào dân tộc. Ngày nay, chúng ta được sống trong hòa bình, không còn tiếng súng đạn, nhưng “ngọn lửa” của tinh thần yêu nước vẫn cần được gìn giữ. Là học sinh, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không phải là cầm súng, mà là học tập tốt, sống có ý thức, biết yêu thương và đóng góp cho xã hội. Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối tinh thần của thế hệ đi trước.

Thời khói lửa đã qua, nhưng những câu chuyện về nó sẽ còn sống mãi. Đó là ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và của niềm tin vào tương lai tươi sáng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn