Bài viết

Ngọn lửa không tắt

Tây Ninh05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời “hoalửa” vẫn luôn sống mãi trong ký ức của bao thế hệ. Đối với em, ký ức ấykhông chỉ là những trang sách lịch sử khô khan mà còn là những câuchuyện mà ông em – một người lính năm xưa – đã kể lại bằng tất cảniềm tự hào và cả những nỗi đau chưa bao giờ nguôi ngoai.Ông em từng là thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiếnchống Mỹ. Khi ấy, ông chỉ mới mười tám tuổi – cái tuổi đáng lẽ đangngồi trên ghế nhà trường, mơ về tương lai. Nhưng đất nước gọi, ông đãgác lại tất cả để lên đường. Ông kể, ngày ấy không ai nghĩ nhiều đếnsống chết, chỉ biết rằng nếu không đứng lên thì quê hương sẽ mãichìm trong khói lửa.Công việc của ông và đồng đội là mở đường, tải đạn, san lấp hố bom.Những con đường Trường Sơn ngày ấy không chỉ là đường vận chuyểnmà còn là mạch máu của cả chiến trường. Mỗi lần máy bay địch oanhtạc, đất đá tung lên mù mịt, nhưng khi tiếng bom vừa dứt, họ lại lao rađường, tiếp tục công việc dang dở.Ông đặc biệt nhắc đến một người bạn thân – anh Hùng. Anh là ngườiluôn vui vẻ, hay cười, dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu. Trong mộtlần làm nhiệm vụ, khi đang san đường sau trận bom, một quả bomchưa nổ bất ngờ phát nổ. Anh Hùng đã đẩy ông ra, nhưng chính anh lạikhông kịp tránh. Sự hy sinh ấy diễn ra chỉ trong vài giây, nhưng đã ámảnh ông suốt cả cuộc đời.Ông kể lại câu chuyện đó với ánh mắt trầm xuống. Em có thể thấy rõsự mất mát hiện lên trong từng lời nói. Nhưng điều khiến em xúc độnghơn cả là cách ông nhắc về anh Hùng – không phải bằng nỗi bi thương,mà bằng niềm tự hào. Ông nói: “Nó hy sinh để tụi ông được sống, đểđất nước được hòa bình.”Trong chiến tranh, tình người trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họsẵn sàng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có khi cảđơn vị nhịn đói nhưng vẫn nhường phần ăn cho người bị thương.Những điều nhỏ bé ấy lại trở thành sức mạnh to lớn giúp họ vượt quamọi gian khổ.Có một lần ông bị sốt rét nặng. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men,tưởng chừng không qua khỏi. Nhưng đồng đội đã thay nhau chăm sóc,tìm lá rừng nấu nước cho ông uống. Chính tình đồng đội ấy đã kéo ôngtrở về từ lằn ranh sinh tử. Ông nói, trong chiến tranh, tình người chínhlà thứ quý giá nhất.Ngày đất nước hòa bình, ông trở về với cuộc sống đời thường. Nhưngnhững ký ức năm xưa vẫn còn nguyên vẹn. Những người bạn đã ngãxuống mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm. Ông thường nói, ôngsống không chỉ cho mình mà còn sống thay phần của những người đãhy sinh.Nghe ông kể, em càng hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.Những con đường em đi học, những buổi tối yên bình bên gia đình –tất cả đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người đitrước.Chiến tranh đã qua, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hysinh và tình người vẫn luôn cháy mãi. Những tấm gương như anhHùng, như ông em và biết bao người khác chính là minh chứng chomột thời oanh liệt của dân tộc.Em nhận ra rằng, thế hệ trẻ hôm nay không cần cầm súng ra chiếntrường, nhưng cần biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm và gópphần xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Đó cũng chính là cáchđể tiếp nối “ngọn lửa” mà các thế hệ đi trước đã thắp lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn