Bài viết

“NGỌN LỬA KHÔNG TẮT”

Giữa mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng gió, có một người mẹ đã âm thầm tiễn chồng và các con ra chiến trường mà chưa một lần than khóc. Bà là mẹ Nguyễn Thị Hòa – người mẹ Việt Nam anh hùng đã biến đau thương thành sức mạnh, trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước và sự hi sinh cao cả của dân tộc Việt Nam.

Gia Lai15/05/2026TRẦN LÊ BẢO NGỌC (Chi đoàn 10A1 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Hồi đó quê tôi còn nghèo lắm, đất đỏ bazan mùa nắng bụi bay mù trời, mùa mưa thì lầy lội. Nhưng dù cuộc sống khó khăn đến đâu, người dân nơi đây vẫn một lòng theo cách mạng. Trong số những người mà dân làng kính trọng nhất có mẹ Nguyễn Thị Hòa.

Mẹ Hòa sinh ngày 10 tháng 3 năm 1936 tại Gia Lai. Chồng mẹ là ông Phạm Văn Đức tham gia kháng chiến chống Mỹ và hi sinh năm 1968. Sau đó, ba người con trai của mẹ cũng lần lượt lên đường nhập ngũ.

Người con trai đầu là liệt sĩ Phạm Văn Thành, sinh ngày 5 tháng 8 năm 1957. Anh hi sinh trong một trận chiến ác liệt tại chiến trường miền Nam khi mới hai mươi tuổi. Người con trai thứ hai là anh hùng lực lượng vũ trang Phạm Văn Minh, sinh ngày 12 tháng 11 năm 1960. Anh từng cứu đồng đội trong một trận bom dữ dội và được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý. Người con út là liệt sĩ Phạm Văn Long, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1963, hi sinh khi đang làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực cho bộ đội.

Ngày nhận giấy báo tử của người con đầu tiên, cả làng ai cũng nghĩ mẹ sẽ gục ngã. Nhưng mẹ chỉ lặng lẽ thắp nhang lên bàn thờ rồi nói: “Con mẹ ngã xuống để đất nước được bình yên.”

Những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, mẹ vẫn ngày ngày nuôi giấu cán bộ, đào hầm bí mật và giúp dân làng vượt qua khó khăn. Có những hôm trong nhà chỉ còn một lon gạo, mẹ vẫn chia cho những gia đình thiếu ăn hơn mình. Vì vậy, dân làng ai cũng xem mẹ như chỗ dựa tinh thần lớn nhất.

Sau ngày đất nước hòa bình, mẹ Hòa được phong tặng danh hiệu “Mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhưng với mẹ, điều quý giá nhất không phải là danh hiệu mà là được nhìn thấy quê hương thanh bình, trẻ em được đến trường và tiếng cười lại vang lên trên mảnh đất từng đầy bom đạn.

Giờ đây, dù mẹ đã già yếu, ánh mắt không còn tinh anh như trước, nhưng mỗi chiều mẹ vẫn ngồi trước hiên nhà nhìn về con đường làng cũ. Trong đôi mắt ấy không chỉ có nỗi nhớ thương những người đã khuất mà còn có niềm tự hào sâu sắc.

Đối với tôi, mẹ Hòa không chỉ là một người mẹ bình thường. Mẹ là biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hi sinh và sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến. Câu chuyện của mẹ sẽ mãi là ngọn lửa sáng soi cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn