Bài viết

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Thái Nguyên10/06/2026Lê Thị Tùng Lâm (Khoa Ngoại Ngữ - Trường Đại học Sư phạm Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không nằm trong sách giáo khoa,

nhưng lại sống mãi trong trái tim của nhiều thế hệ.

Tôi đã từng gặp ông – một cựu chiến binh sống giản dị trong một con ngõ nhỏ. Mái tóc ông bạc trắng, đôi tay run run, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh.

Ông kể rằng, ngày ấy ông chỉ mới mười tám tuổi.

Ở cái tuổi mà người ta còn mơ mộng về tương lai, ông đã khoác lên mình màu áo lính, rời xa gia đình, rời xa quê hương để đi vào chiến trường.

“Ngày đó, sợ chứ… nhưng không ai được phép lùi bước.”

Câu nói của ông khiến tôi lặng đi.

Những ngày hành quân gian khổ, thiếu ăn, thiếu nước, bom đạn luôn rình rập. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ông nói:

“Chúng tôi chiến đấu không phải để trở thành anh hùng… mà chỉ mong đất nước được hòa bình.”

Hòa bình – hai tiếng nghe thật nhẹ nhàng,

nhưng đã phải đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt.

Giờ đây, khi đất nước đã yên bình, ông trở về với cuộc sống đời thường. Không huân chương phô trương, không kể công, ông sống lặng lẽ như bao người khác.

Nhưng với tôi, ông là một “ngọn lửa”.

Một ngọn lửa của lòng yêu nước.

Một ngọn lửa của sự hy sinh thầm lặng.

Một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn phải cầm súng ra trận. Nhưng chúng tôi có một “trận chiến” khác – đó là học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm với đất nước.

Bởi vì,

cách tốt nhất để tri ân quá khứ…

là sống xứng đáng với những gì cha ông đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn