NGỌN LỬA KHÔNG TẮT (7)
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Ban đầu mình cũng không định viết gì, vì nghĩ chẳng ai đọc, viết cũng mất công, nhưng ngồi nghĩ một lúc lại muốn kể lại về ngoại mình, muốn viết cho ông vài dòng, muốn dành chút thời gian trong ngày nghĩ về ông.
Ngoại mình năm ngoái đây thôi, đã nhận danh hiệu bảy lăm năm tuổi Đảng.
Ông đã dành hết tuổi trẻ của mình để theo đuổi cách mạng và giải phóng, quyết tâm gánh vác một phần trọng trách với đất nước từ những năm 20 tuổi, những huân chương treo trên mảng tường sờn cũ tróc sơn là minh chứng rõ ràng nhất cho việc người đàn ông ấy đã xả thân quên mình như thế nào.
Mình không phải một người gần gũi với ông, mình gần gũi hơn với bà, nhưng bà cũng mất sớm sau một buổi chiều ngẫu nhiên của 2015. Từ đó ông cũng suy kiệt hẳn, thật ra ông đã vẫn suy kiệt rồi, đi lại cũng yếu ớt, nhưng sau khi bà mất, ông gần như chỉ nằm giường. Ông dành hết quãng đời còn lại của mình trên giường, với cái radio cũ rè bên phải kể chuyện thế giới, lắm lúc là tiếng những đồng nghiệp kể lại chuyện từ thuở xa lắm, và bên trái là máy đo huyết áp cùng ngổn ngang thuốc tôi không rõ tên. Ông cứ nằm đó, để nhớ thương cho người bạn đời của mình.
Rồi ông mất, ông mất sau năm mới, sau khi nhận danh hiệu bảy mươi lăm năm tuổi Đảng. Tang lễ của ông được các đồng chí đến thăm, nam có, nữ có, họ phủ quốc kì lên quan rồi hành lễ. Cuộc đời ông đã có một chương huy hoàng, cảm ơn người lính đã dùng cả cuộc đời cho đất nước, và mong đất nước trong một lần duy nhất ấy, sẽ tiễn đưa ông.



