Ngọn lửa không tắt
Một đêm mùa đông, đơn vị nghỉ chân trong rừng.
Trời rét cắt da.
Không được đốt lửa lớn vì sợ lộ mục tiêu.
Các anh chỉ gom vài cành củi khô, nhóm một đốm lửa nhỏ.
Mọi người ngồi quây quần.
Không ai nói nhiều.
Chỉ lặng lẽ đưa đôi bàn tay lạnh cóng lại gần hơi ấm.
Bỗng một chiến sĩ trẻ cất tiếng hát.
Rồi người thứ hai hát theo.
Chẳng mấy chốc, cả tiểu đội cùng hòa giọng.
Ngọn lửa nhỏ không đủ sưởi ấm cả cánh rừng.
Nhưng đủ sưởi ấm trái tim của những người lính.
Bác nhìn tôi rồi nói:
"Con người có thể vượt qua giá lạnh nếu trong lòng còn một ngọn lửa."
Ngọn lửa ấy là niềm tin.
Là tình đồng đội.
Là khát vọng hòa bình.



