Ngọn lửa không tắt bên bờ biển Thanh Khê
Những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, Thanh Khê chỉ là một dải đất nghèo ven biển, cát trắng, gió Lào hun khô cả những giấc mơ yên bình. Ban ngày, nơi đây tưởng chừng lặng lẽ với những mái nhà tranh thấp thoáng sau hàng dương, nhưng khi đêm xuống, Thanh Khê trở thành mạch máu ngầm của phong trào cách mạng Đà Nẵng.
Giữa vùng đất ấy có Mẹ Nhu – người phụ nữ gầy gò, mái tóc bạc sớm vì sương gió và bom đạn. Ít ai biết căn nhà nhỏ của mẹ, ngay sát mép cát, lại là nơi che chở cho bao cán bộ, dũng sĩ biệt động. Địch nhiều lần lùng sục, tra hỏi, nhưng mẹ vẫn một mực chỉ nói:
“Nhà tui chỉ có cá khô với mắm nêm, mấy chú vô tìm chi cho cực.”
Một đêm cuối năm, biển động dữ dội. Tiếng đại bác từ hướng sân bay Đà Nẵng dội về rung chuyển cả làng. Trong căn hầm bí mật dưới nền nhà, Tư Dũng – chàng dũng sĩ Thanh Khê mới tròn hai mươi tuổi – đang nén đau vì mảnh đạn găm vào vai. Mẹ Nhu run run thắp cây đèn dầu nhỏ, vừa băng vết thương vừa thì thầm:
“Ráng chịu nghe con, còn sống là còn đánh giặc.”
Tư Dũng mím môi, mắt ánh lên niềm tin sắt đá. Anh nhớ lại trận đánh chiều nay, khi tổ biệt động đánh thẳng vào kho xăng của địch. Ngọn lửa bùng lên đỏ rực cả bầu trời Đà Nẵng, như tiếng thét của lòng dân bị dồn nén bao năm.
Sáng hôm sau, địch tràn về Thanh Khê. Chúng đập cửa từng nhà, lôi người đi tra khảo. Khi đến nhà mẹ Nhu, tên sĩ quan chỉ thẳng mũi súng vào bà:
“Bà có giấu Việt Cộng không?”
Mẹ Nhu đứng thẳng người, đôi mắt mờ đục nhưng ánh lên sự cứng cỏi lạ thường:
“Việt Cộng là con tui đó. Tụi bay bắn thì bắn tui trước.”
Chúng không tìm được gì ngoài nồi khoai lang còn dang dở. Tư Dũng đã được đồng đội đưa đi an toàn trong đêm. Mẹ Nhu thì bị bắt, bị tra tấn dã man, nhưng bà không hé nửa lời.
Ngày mẹ hy sinh, biển Thanh Khê lặng sóng. Dân làng lặng lẽ tiễn đưa mẹ, không kèn, không trống, chỉ có những giọt nước mắt hòa vào cát trắng. Tư Dũng, từ chiến khu trở về sau ngày giải phóng, đứng lặng trước ngôi mộ mẹ, tay nắm chặt nắm cát quê hương.
Anh hiểu rằng, ngọn lửa làm nên chiến thắng không chỉ cháy trong những trận đánh, mà còn cháy âm ỉ, bền bỉ trong trái tim những người mẹ như Mẹ Nhu – những con người bình dị đã hóa thành bất tử giữa thời hoa lửa Thanh Khê.


