Ngọn lửa không tắt – Câu chuyện về đồng chí Vũ Văn Hiếu, Bí thư Đặc khu ủy đầu tiên của Khu mỏ Quảng Ninh
Ngọn lửa không tắt – Câu chuyện về đồng chí Vũ Văn Hiếu, Bí thư Đặc khu ủy đầu tiên của Khu mỏ Quảng Ninh
"Giữa lòng thành phố Hạ Long, tượng đài đồng chí Vũ Văn Hiếu sừng sững hướng về vùng than – nơi từng ghi dấu những bước chân đầu tiên của người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi trên hành trình gieo mầm cách mạng. Mỗi lần đi ngang qua công trình ấy, tôi luôn tự hỏi: Điều gì đã thôi thúc một chàng trai rời quê hương, chấp nhận cuộc sống gian khổ của người thợ mỏ để rồi hiến dâng trọn tuổi thanh xuân cho lý tưởng giải phóng dân tộc? Tìm đọc những trang sử về phong trào công nhân vùng mỏ Quảng Ninh, tôi dần hiểu rằng đồng chí Vũ Văn Hiếu không chỉ là một cán bộ cách mạng xuất sắc mà còn là người đặt những viên gạch đầu tiên cho sự phát triển của phong trào cách mạng tại vùng than. Cuộc đời ngắn ngủi của ông là biểu tượng cho lòng trung thành với Đảng, ý chí kiên cường trước mọi thử thách và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập của dân tộc. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, đặc biệt là những sinh viên đang học tập trên mảnh đất Quảng Ninh, câu chuyện về đồng chí Vũ Văn Hiếu không chỉ là một bài học lịch sử. Đó còn là lời nhắc nhở rằng mỗi thế hệ đều có trách nhiệm giữ gìn và tiếp nối những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và cuộc đời. Đồng chí Vũ Văn Hiếu sinh ngày 20 tháng 3 năm 1907 tại làng Quần Phương Thượng, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Lớn lên trong bối cảnh đất nước chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, ông sớm chứng kiến cuộc sống cơ cực của người dân lao động. Chính thực tế ấy đã hun đúc trong ông khát vọng tìm con đường cứu nước. Năm 1928, hưởng ứng chủ trương “vô sản hóa” của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, Vũ Văn Hiếu đến vùng mỏ Hòn Gai làm công nhân. Không chỉ lao động như bao người thợ khác, ông còn sống cùng họ, lắng nghe những câu chuyện về cuộc sống lam lũ, về sự bóc lột nặng nề của chủ mỏ và khơi dậy trong họ tinh thần đoàn kết đấu tranh. Những ngày ấy, vùng than Quảng Ninh là một trong những trung tâm khai thác lớn nhất Đông Dương. Người công nhân phải làm việc trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: hầm lò tối tăm, thời gian lao động kéo dài, đồng lương ít ỏi nhưng luôn bị đánh đập, áp bức. Chính tại nơi đây, Vũ Văn Hiếu nhận ra rằng muốn giải phóng người lao động thì trước hết phải thức tỉnh ý chí đấu tranh của họ. Tháng 11 năm 1929, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản. Đây là bước ngoặt lớn trong cuộc đời người thanh niên yêu nước. Với sự nhiệt huyết và năng lực tổ chức nổi bật, cuối tháng 10 năm 1930, ông được giao trọng trách làm Bí thư Đặc khu ủy đầu tiên của Khu mỏ Quảng Ninh. Ở cương vị này, đồng chí Vũ Văn Hiếu cùng các đồng chí của mình đã xây dựng cơ sở Đảng, vận động công nhân đoàn kết, lãnh đạo nhiều phong trào đấu tranh đòi quyền lợi và từng bước gây dựng phong trào cách mạng tại vùng than. Những hoạt động ấy góp phần đặt nền móng cho truyền thống cách mạng vẻ vang của giai cấp công nhân Quảng Ninh. Đọc lại những tư liệu lịch sử, tôi hình dung về một người cán bộ còn rất trẻ nhưng luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất. Ông không đứng ngoài để chỉ đạo mà trực tiếp sống giữa những người công nhân, cùng lao động, cùng chia sẻ gian khổ và cùng nuôi dưỡng niềm tin vào một ngày đất nước được độc lập. Chính sự gần gũi ấy đã giúp ông nhận được sự tin yêu của công nhân vùng mỏ và trở thành hạt nhân quan trọng của phong trào cách mạng. Đó cũng là điều khiến tôi cảm phục nhất. Một con người sinh ra không phải ở Quảng Ninh nhưng lại dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để cống hiến cho vùng đất này. Ông chọn con đường đầy gian nan, chấp nhận hiểm nguy để đổi lấy niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn cho dân tộc."



