NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Chiến tranh đã đi qua nhiều thập kỷ.
Những người lính năm xưa nay tóc đã bạc.
Có người đã mất.
Có người vẫn còn.
Nhưng mỗi khi kể chuyện, họ thường không nói nhiều về mình.
Họ nói về đồng đội.
Về những người đã nằm lại.
Về những người mẹ.
Về những người vợ.
Về những người con chờ cha.
Về những người dân đã cưu mang bộ đội.
Và cuối cùng, họ nói về hòa bình.
Một cựu chiến binh từng hỏi một nhóm thanh niên:
“Các cháu có biết điều quý nhất của hòa bình là gì không?”
Một bạn trả lời:
“Là không có chiến tranh.”
Ông lắc đầu.
“Chưa đủ.”
“Vậy là gì ạ?”
Ông nhìn những người trẻ.
“Là các cháu được sống một cuộc đời mà chúng tôi từng mơ ước.”
Cả phòng im lặng.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều trải xuống những mái nhà.
Những đứa trẻ đang chơi.
Con đường làng bình yên.
Những cánh rừng xanh.
Những bản làng Tuyên Quang vẫn đang từng ngày đổi mới.
Ông cựu chiến binh đứng dậy.
Bước chân chậm hơn xưa.
Nhưng ánh mắt vẫn sáng.
Ông nói:
“Chúng tôi đã đi qua thời hoa lửa.
Các cháu hãy sống thật tốt trong thời bình.”
Đó không phải là lời kết.
Đó là lời trao lại.
Trao lại ký ức.
Trao lại niềm tin.
Trao lại trách nhiệm.
Để ngọn lửa của một thế hệ không tắt.
Để những người đã nằm xuống không bị lãng quên.
Và để những người đang sống hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay được viết nên từ tuổi trẻ, máu, nước mắt và những năm tháng không thể nào quên của biết bao thế hệ người Việt Nam.



