Cựu chiến binh

Ngọn Lửa Không Tắt – Dấu Chân Người Lính Việt – Lào

Có những con người bước qua chiến tranh không chỉ bằng tuổi trẻ, mà bằng cả một đời dâng hiến. Vào một ngày sau tết Nguyên Đán, chúng tôi – Chi đoàn trường Tiểu học Nguyễn Lựu ghé thăm ngôi nhà nhỏ của người lính năm xưa từng chiến đấu trên chiến trường Việt – Lào. Đó là ông Bùi Đình Diến, sinh năm 1940, hiện đang thường trú tại Thôn 1, xã Bắc Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa.

Khánh Hòa23/03/2026Chi đoàn trường Tiểu học Nguyễn Lựu (Đoàn xã Bắc Ninh Hoà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Được biết, năm 1959, ông thực hiện nghĩa vụ quân sự tại quê nhà (Khi ấy, ông vừa tròn 19 tuổi). Năm ấy, đất nước ta còn chìm trong khói lửa chiến tranh, bị chia cắt hai miền Nam – Bắc, nhưngông vẫn sẵn sàng rời quê hương, vượt biên giới sang nước bạn để chiến đấu. Đó không nằm ở mệnh lệnh, mà nằm ở lý tưởng, là tinh thần quốc tế cao cả – khi người lính Việt Nam hiểu rằng độc lập của dân tộc mình không tách rời hòa bình của các dân tộc anh em. Giúp bạn cũng chính là giúp mình. Bởi nếu chiến tranh còn lan rộng, nếu kẻ thù còn gieo rắc đau thương trên đất bạn, thì hòa bình của Tổ quốc cũng chưa thể trọn vẹn.

Ông ra đi khi Tổ quốc còn bộn bề khó khăn, bởi trong trái tim người lính ấy, ranh giới địa lý không thể ngăn cách nghĩa tình. Đó là sự lựa chọn của một thế hệ biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng, biết hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy bình yên không chỉ cho hôm nay, mà cho cả mai sau. Và có lẽ, điều lớn lao nhất không phải là ông đã đi bao xa, mà là ông đã đi với một niềm tin mãnh liệt: tin vào chính nghĩa, tin vào tình đoàn kết Việt – Lào, và tin rằng những hy sinh thầm lặng ấy sẽ góp phần viết nên một thời hoa lửa không bao giờ bị lãng quên.

Hình ảnh cụ ông – người lính năm xưa từng chiến đấu trên chiến trường Việt – Lào – hiện lên giản dị mà vĩ đại. Đó là những tháng năm “hoa lửa”, nơi bom đạn không thể dập tắt ý chí kiên cường của một thế hệ. Từng bước chân hành quân, từng trận đánh sinh tử đã hun đúc nên một con người mang trên ngực mình những tấm huân chương – không chỉ là phần thưởng, mà là minh chứng sống động cho lòng yêu nước, tình đoàn kết và tinh thần bất khuất.

Trở về từ chiến tranh, cụ không chọn nghỉ ngơi trong hào quang, mà tiếp tục sống một cuộc đời mẫu mực, truyền lửa cho thế hệ sau. Đặc biệt, việc được vinh dự tham gia A80 không chỉ là niềm tự hào cá nhân, mà còn là sự ghi nhận của Tổ quốc đối với những cống hiến thầm lặng nhưng bền bỉ.

Câu chuyện của cụ không chỉ là ký ức, mà là bài học. Bài học về trách nhiệm, về lòng biết ơn và về cách mỗi người trẻ hôm nay cần sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông. Một thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa ấy vẫn đang được gìn giữ – trong trái tim của những con người như cụ, và trong hành trình tiếp nối của chúng ta hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn